Lời này có vẻ nịnh bợ quá mức, nhưng dường như đã nói tâm khảm của Lý Thiện, y mang theo chút thờ ơ mà cười nói: "Không sao, ai dám nhận là số một, ta sẽ đi so tài với hắn."
Mấy người: "Vậy chúng ta chính là những người đầu tiên không dám rồi!"
Đang nói chuyện, thì thấy cách một mảnh rừng, trên một con đường núi khác, có một chiếc xe trâu tinh xảo đang từ từ đi xuống núi. So với sự náo nhiệt ở chỗ bọn họ thì bên phía đó lại rất yên bình.
Vương Cửu tinh mắt, nói: "Hình như là xe của Tạ gia."
"Trên xe là vị hôn thê của Lý huynh sao?"
Ý cười của Lý Thiện hơi trầm xuống.
Vương Cửu: "Kết thân với Tạ gia tuy là tốt, nhưng lại đổi đại cô nương thành nhị cô nương, có chút làm mất mặt Lý huynh quá rồi. Nhị cô nương này chắc chắn không bằng đại cô nương rồi."
Một người khác nói: "Cũng không thể nói như vậy được. Trước đây có lần ta đi nhầm đường, trong một buổi tiệc, đã vô tình gặp tiểu Tạ, chỉ có thể nói..."
Hắn ta thả mồi ra nhử, đợi những người khác không kiên nhẫn được nữa thì mới tiết lộ: "Tư sắc của nàng không thua kém đại Tạ đâu!"
"Thật sao?"
"Thật ra ta cũng có nghe nói..."
Nghe người khác đường hoàng đánh giá vị hôn thê của mình như vậy, Lý Thiện cũng không tức giận, chỉ là đôi mắt tuấn tú của y hơi trầm xuống, nói: "Đúng là loại mèo chó gì cũng có thể gả vào Lý gia."
Khẩu khí này rất ngông cuồng, khiến mấy người bọn họ đều ngẩn ra. Sau đó nghĩ lại thì Lý Thiện hẳn là đã sớm vênh váo, cho rằng mình là thế gia hàng đầu, có chê bai Tạ gia cũng là chuyện thường tình.
Bọn họ cùng nhau hùa theo: "Không sai, Tạ gia là cái thá gì!"
*
Ngày hôm đó, Lý Thiện và những người khác ở lại rất muộn. Cho đến khi trăng lên cao, cửa thành đã sớm đóng, mấy người bọn họ mới trở về, gây ra động tĩnh rất lớn. Thủ thành Lạc Dương cho dù có không muốn thì cũng phải mở cổng cho đám tân quý này vào thành.
Đám người Vương Cửu lại hẹn, Lý Thiện cũng không từ chối.
Khi về Lý phủ, tham tướng của Lý Thiện là Tân Thực vội vàng xông lên: "Tướng quân đừng vào trong! Chủ quân biết tướng quân không ở nhà như vậy, đang tức giận đến dậm chân kia kìa!"
Lý Thiện cười lạnh: "Ông ta có gì mà phải tức giận?"
Hòa nhập vào thế gia Lạc Dương, trở thành một phần trong đó – đây chẳng phải là điều Lý Vọng mong muốn hay sao.
Đột nhiên y ngửi thấy một mùi thơm, là hương phấn mà đám người Vương Cửu đều dùng. Lúc đó Lạc Dương đúng là đang thịnh hành trào lưu nam tử dùng hương. Cả thành Lạc Dương là cảnh tượng mỹ nhân thì ca múa, hào môn vung tiền như rác, tràn ngập sự xa hoa lãng phí, khác hẳn với chiến trường.
Lý Thiện ở cùng với bọn họ lâu, mùi hương cũng ám vào trên quần áo.
Y cởi cái áo rộng được thuê thùa ở bên ngoài ra, ném cho Tân Thực, nhàn nhạt nói: "Đốt đi."
Rồi mới sải bước đi về phía chính đường.
*
Tuy rằng Lý gia hiện nay một nhà mà có đến hai vị hầu gia, thiên tử cũng hào phóng ban thưởng dinh thự cho bọn họ. Nhưng dinh thự còn phải tu sửa, Lý gia lại ít người, cũng không vội dọn đến đó. Lúc này, vẫn ở trong chính đường đơn sơ kia, Lý Vọng chắp tay sau lưng, đi qua đi lại.
Tiền phu nhân khuyên nhủ ông ấy bớt giận: "Ly Lang hẳn không phải là loại người này, mà cho dù hắn có nhất thời bị phú quý làm mờ mắt thì sao nào? Tuy ta ở hậu trạch đã lâu, cũng biết đánh giặc là phải mất đầu. Hắn mười mấy tuổi đã phải vào sinh ra tử, hiện giờ nhịn lâu rồi, vui chơi một chút cũng là chuyện thường tình."