Chương 11

Tiền phu nhân trầm mặc một chút, lại nói: "Không thể đổi nhà khác sao? Ta thấy Vương gia cũng rất tốt, hai ngày nay tặng không ít đồ tốt đến phủ."

Lý Vọng: "Nếu như vậy, Lý gia sẽ phải thấp hơn Vương gia một bậc, thành một cây đao của Vương gia. Ngược lại, nếu là Tạ gia thì khác. Năm năm trước nhà bọ họ tổn thương nguyên khí sau trận chiến kia, Lý gia ta nguyện ý liên hôn, chẳng phải là ban ân cho bọn họ sao?"

Tiền phu nhân: "Tạ gia đã gả Tạ Xu đi rồi, hiện tại lại muốn đổi một nữ nhi khác đến! Mà nữ nhi kia... Ai, nhìn có vẻ ngoan, nhưng mà cũng chưa chắc đâu!"

Nhớ tới lúc Tạ Yểu Yểu gần đi, thi lễ mà bái một cái kia, càng không thể bắt lỗi được gì, trong lòng Tiền phu nhân lại càng thêm không thoải mái.

Lý Vọng cười: "Những cô nương lớn lên ở Lạc Dương đều như vậy, Đại Lang có thể khống chế được. Huống chi bọn họ đổi nữ nhi thì chẳng phải lại càng đuối lý hay sao. Ta chỉ cần phái người đến Tạ gia một chuyến, rất nhanh hôn sự này sẽ thành thôi."

Cứ như vậy mà khuyên nhủ một phen, Tiền phu nhân cuối cùng cũng thuận theo, vội vàng hỏi lại: "Li Lang đâu, sao không thấy trở về cùng ngươi?"

Nhớ tới chuyện bất đồng quan điểm với nhi tử, Lý Vọng hừ lạnh một tiếng: "Mới ra khỏi cung là đã không thấy bóng dáng đâu cả. cũng không biết đi hắn rong ngựa đi chỗ nào rồi."

Lý Vọng một lòng muốn thúc đẩy hôn sự này, Lý Thiện lại không để tâm chút nào. Hoặc cũng có thể nói, lúc trước Tạ gia vội vàng gả nữ nhi như vậy, cũng có một phần nguyên nhân là do y.

Lúc đó, trong triều có người nhằm vào Lý gia, cố ý cắt đứt thông tin liên lạc giữa tiền tuyến và triều đình. Nhưng mặt khác, trong đó sao có thể không có sự ngầm đồng ý của Lý Thiện cơ chứ, nếu không thì với trình độ tinh nhuệ của Lý gia quân, không đến mức để lọt cái lỗ hổng này rồi.

Lý Vọng biết, Lý Thiện là đứa trời sinh đã có tính phản nghịch, cứ muốn làm theo ý mình. Nhưng từ khi tổ phụ Lý gia lâm chung, đã muốn Lý Thiện thề rằng phải kiềm chế tính tình, nghe lời dạy bảo của phụ thân, khi đó Lý Thiện mới không còn trái lời Lý Vọng nữa.

Chỉ là Lý Vọng cũng tự cảm giác được, theo thời gian, Lý Thiện càng trưởng thành thì tính tình của y lại càng ngày càng khó nắm bắt.

Lần người Hồ chiến bại một trận lớn này, trong triều ai nấy đều cho rằng là công lao của hai phụ tử bọn họ, nhưng thực tế là trước khi đột kích ngàn dặm, Lý Thiện không hề bàn bạc với ông ấy tiếng nào. Y cứ thế xâm nhập quân địch, gϊếŧ xuyên qua hậu quân người Hồ, sau đó Lý Vọng mới phản ứng lại, miễn cưỡng phối hợp theo y.

Cho nên công đầu thuộc về Lý Thiện, chỉ là Lạc Dương không hiểu những cong quẹo trong đó, mà Lý Thiện cũng không có ý muốn tranh công.

Y càng ngày càng giống như một con chim ưng - đang đứng ở chỗ cao mà vận sức chờ đợi, chỉ chờ một cơ hội là lập tức lao xuống đánh thẳng vào yếu huyệt của con mồi.

Lý Vọng thở dài, ông ấy chỉ có thể thừa dịp hiện tại mà định ra hôn sự này cho Lý Thiện, chứ về sau thì e là sẽ khó khăn lắm.

*

Thế nên, cách một ngày, Tiền phu nhân lại mang theo lễ vật bước đến cổng lớn Tạ gia, vì khẩu nghiệp mà bồi tội, cũng là vì hôn sự giữa hai nhà.

Hôn sự của hai nhà Tạ - Lý cũng chính thức được khởi động. Lần này, hai nhà lược qua bước đính hôn, bắt đầu trao đổi Canh thϊếp, hợp bát tự, thiên can ngũ hợp, là điềm lành, quan hệ phu thê trong tương lai cũng cực kỳ mỹ mãn.