Chương 1



Vào năm Định Nguyên thứ sáu, giữa mùa đông giá rét, một trận tuyết lớn rơi khắp thành Lạc Dương. Những bông tuyết mỏng nhẹ như lông ngỗng, lả tả lả tả mà phủ trắng hết mọi nóc nhà và các con đường đá.

Ở nơi tuyết rơi lạnh lẽo như vậy, người dân trong thành lại như thể không hề sợ lạnh. Bọn họ sôi nổi chạy quanh mà rỉ tai nhau, trong giọng nói không giấu được sự phấn khích: "Đại Kỳ thắng rồi!"

"Cho đáng đời bọn man di người Hồ dám xâm lược chúng ta!"

"“Thượng trận phụ tử binh” - phụ tử nhà họ Lý quả nhiên không chỉ có hư danh."

"..."

("Đả hổ thân huynh đệ, thượng trận phụ tử binh" - hai anh em cùng đánh hổ, hai cha con cùng ra trận, đây là một câu tục ngữ của Trung Quốc, ý nói lúc đối mặt với chuyện lớn thì chỗ dựa vững chắc nhất chính là người thân.)

Trên cổng lớn của nhà họ Tạ ở Lạc Dương có điêu khắc một cặp tê giác ngậm vòng sắt – được dùng để gõ cổng. Khi đám người hầu vội vã đi ngang qua, tay áo của bọn họ vô tình hất tung lớp tuyết đọng trên chốt cổng, khiến lớp tuyết này rơi cái "bịch" trên mặt đất.

Trong thư phòng có treo một bức thư pháp được viết bằng thể Nhàn Dật, ghi hai chữ: Trung Hậu.

Thư phòng đang được đốt than bạc. Người đứng đầu nhà họ Tạ là Tạ Triệu Chi – lúc này còn đang nhìn bức thư trên tay, cả người không khỏi toát mồ hôi lạnh. Bức thư đó do Lý phụ (cha Lý) viết, nói rằng hai phụ tử ông ta sẽ sớm ngày khải hoàn mà trở về Lạc Dương. Đến lúc đó, nhà họ Lý sẽ theo như ước định, đến cầu hôn trưởng nữ nhà họ Tạ.

Cuộc liên hôn giữa hai nhà Tạ Lý vốn là một chuyện tốt đẹp, nếu như nhà họ Tạ còn chưa gả nữ nhi cho nhà khác.

Tạ Triệu Chi khép lá thư lại, quay qua nói với người hầu: "Chuyện này trước mắt cứ giữ kín cái đã, đừng để phu nhân biết..."

Mà ngay lúc này, bên ngoài thư phòng đã vang lên tiếng hô: "Thỉnh an phu nhân."

Sau đó, Lư phu nhân – chủ mẫu nhà họ Tạ, đẩy cửa bước vào thư phòng. Trông bà khá nôn nóng, còn chưa phủi đi tuyết đọng trên vai là đã cất tiếng hỏi trượng phu của mình: "Ta nghe nói nhà họ Lý đã thắng trận rồi?"

Tạ Triệu Chi không còn cách nào khác, đành phải đuổi người hầu đi rồi ăn ngay nói thật: "Đúng vậy, lần này là thắng lớn, đều nhờ Lý Thiện cả."

Không giống với một môn phiệt thế gia như nhà họ Tạ, phụ tử họ Lý có xuất thân từ một gia đình nghèo khó.

Năm năm trước, quân đội của người Hồ từ phương Nam kéo xuống xâm lược, triều đình Đại Kỳ vội vàng ứng chiến, thế nhưng lại liên tiếp bại trận. Lúc đó, có một lần quân đội người Hồ đánh đến tận quận Thượng Đảng – nơi chỉ cách Lạc Dương có 200 dặm mà thôi.

Vào thời điểm đấy, mỗi người trong thành Lạc Dương đều cảm thấy bất an, bá tánh cũng bắt đầu mang theo gia đình mà đào vong. Nếu không phải là phụ tử nhà họ Lý xoay chuyển tình thế, lấy ít thắng nhiều, thì sợ là thành Lạc Dương đã bị nghiền nát thành từng mảnh dưới vó ngựa của kỵ binh người Hồ rồi.

Vì thế, Trung Thư Tỉnh đã soạn chiếu chỉ, thăng chức cho Lý phụ thành thứ sử Tịnh Châu. Nhi tử của ông ta là Lý Thiện cũng được thăng làm An Bắc tướng quân, được trao quyền chỉ huy một vùng phía tây.

Cũng từ đó, ở trên chiến trường, phụ tử nhà họ Lý làm đâu chắc đó, thoát ly nghèo khó mà vươn lên thành thế gia với khí thế như chẻ tre.

Tuy nhiên, khoảng hai tháng trước, U Châu bị bao vây, phụ tử nhà họ Lý dẫn quân đến cứu viện nhưng Lý Thiện và một vạn kỵ binh tinh nhuệ dưới trướng của y lại mất tích - sống không thấy người mà chết cũng chẳng thấy xác.