Sáng thứ Hai. Tố Như bước vào công ty trong chiếc áo sơ mi trắng đã ngả màu, chân mang đôi giày đen cũ kỹ đã mòn đế. Dù vẻ ngoài tươm tất, ánh mắt cô vẫn thấp thoáng mỏi mệt sau một đêm trằn trọc. Chỉ khi bước chân vào văn phòng, cô mới dám thở dài nhẹ nhõm. Ở đây, ít nhất cô không phải trốn tránh, không phải lo sợ mỗi tiếng gõ cửa là một cơn ác mộng kéo đến. Mới ngồi vào bàn chưa kịp bật máy tính thì Linh - cô đồng nghiệp ngồi bên - khẽ huých tay ra hiệu.
“Ê, có người đàn ông đang hỏi lễ tân tìm cậu. Mặc vest mà mặt thì hằm hằm. Nhìn... không ưa nổi.”
Tố Như chợt cứng người. Một cái tên vang lên trong đầu, kéo theo cơn lạnh dọc sống lưng: “Minh Dũng.”
Cô đứng dậy, bước vội ra sảnh lễ tân. Không cần tìm, ánh mắt cô đã chạm phải dáng người cao lớn quen thuộc đang dựa vào cột, tay đút túi quần, dáng vẻ ngạo mạn. Hắn nhìn thấy cô, môi cong lên một nụ cười nhạt đầy trịch thượng.
“Tới giờ đi làm mà mày không dạy con kỹ càng à? Nó té trước cổng trường, bẩn hết áo. Cô giáo gọi tao đến đón.”
Cô siết chặt tay. “Tôi đã nhờ chị giữ trẻ đến đón. Anh không có quyền tự ý đến trường như vậy.”
“Là ba nó, tao muốn đón lúc nào chả được.” Minh Dũng tiến sát, thì thầm đầy khıêυ khí©h, “Đừng tưởng tránh mặt tao mãi được. Tao sẽ đòi lại con.”
Cô gắt lên, giọng thấp nhưng rắn rỏi: “Đây là nơi tôi làm việc. Nếu anh còn xuất hiện, tôi sẽ báo công an.”
Hắn bật cười khinh bạc, rồi quay lưng bỏ đi. Không khí lạnh lẽo hắn để lại bám riết sau gáy cô, như bóng ma của quá khứ vừa bị khơi lại.
---
Tố Như trở lại văn phòng. Tay run khi đặt lên bàn phím, gõ hoài một đoạn văn bản không xong. Mắt cô mờ đi vì căng thẳng. Những ánh nhìn xung quanh không nói lời nào, nhưng cô cảm nhận rõ sự khó hiểu, nghi ngại. Như thể ai cũng đang đặt câu hỏi: người đàn ông ấy là ai?
Cửa phòng trưởng phòng bật mở. Vũ Khánh bước ra, ánh mắt lướt qua cô, ngừng lại đôi giây.
“Trịnh Hoàng Tố Như, vào phòng tôi một chút.”
Không gian chợt lặng ngắt. Cô đứng dậy, đi theo anh, trái tim đập rối loạn.
---
Cánh cửa phòng khép lại. Trưởng phòng Vũ Khánh ra hiệu cô ngồi xuống. Không như mọi ngày, giọng anh trầm nhưng dịu hơn.
“Em có ổn không?”
Tố Như cố gượng cười. “Dạ, không có gì nghiêm trọng... chỉ là việc riêng thôi.”
“Là chồng cũ?”
Cô giật mình. Anh vẫn nhìn cô, ánh mắt không soi mói, chỉ lặng lẽ.
“Tôi không tò mò đời tư. Nhưng nếu có người đến gây rối ở công ty, tôi cần biết để bảo vệ nhân viên mình.”
Cô mím môi, bối rối. Rồi sau một thoáng ngập ngừng, Tố Như khẽ nói, như thú nhận:
“Anh ta là chồng cũ. Em nuôi con một mình. Dạo gần đây anh ta biết địa chỉ, muốn giành lại quyền nuôi con. Em không có tiền thuê luật sư, cũng không đủ thế lực gì để chống lại...”
Vũ Khánh không đáp ngay. Anh chậm rãi đứng dậy, rót một ly nước đưa cho cô, giọng nhẹ đến bất ngờ:
“Tôi sẽ giúp.”
Tố Như ngẩng lên, ngơ ngác. “Tại sao?”
“Vì em là người duy nhất trong phòng này luôn nghiêm túc, luôn cố gắng. Em không cần thương hại, nhưng em xứng đáng được bảo vệ.”
---
Khi trở về bàn làm việc, tim Tố Như vẫn đập nhanh vì những lời vừa nghe. Cô không dám nhìn ai. Nhưng trong lòng, một điều gì đó lặng lẽ trỗi dậy - thứ cảm giác đã rất lâu rồi cô không còn: sự tin tưởng.
Buổi chiều, cô đón Hạo Khang từ nhà giữ trẻ. Vừa thấy mẹ, thằng bé nhào vào lòng, cười khanh khách.
“Mẹ ơi, hôm nay có chú đón con, nhưng con không chịu. Con nói con chỉ đi với mẹ thôi!”
Cô ôm con thật chặt, cố giấu đi nỗi xúc động.
Tố Như chở con về, lòng thấp thỏm. Trong gương chiếu hậu, cô thấy một chiếc xe máy quen thuộc lặng lẽ bám theo. Cô biết rõ bóng dáng ấy.
Minh Dũng. Hắn chưa từ bỏ.
Và cô hiểu rõ, trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.