Đêm hôm đó cô ngủ không sâu giấc lắm nhưng cũng có thể cho là tốt hơn những ngày tháng đã qua. Trong lúc ngủ cô lại mơ về quá khứ, quá khứ khiến cô phải sợ hãi về con người mà cô đã trao hết niềm tin và hy vọng.
Căn phòng nhỏ trọ ở tầng ba khu tập thể cũ gần đường Trần Duy Hưng chìm trong tĩnh lặng. Đèn hành lang ngoài cửa vẫn chập chờn, mỗi khi có gió lùa qua khe cửa sổ lại khiến ánh sáng rung rinh như trái tim chật vật của người đàn bà đang ngồi co ro nơi mép giường.
Trịnh Hoàng Tố Như chắp tay ôm lấy đầu gối, lưng tựa vào tường. Hạo Khang đã ngủ, đôi má phúng phính áp vào gối, miệng khẽ mυ"ŧ lấy vạt áo ngủ nhỏ xíu. Nhìn con, cô mỉm cười - một nụ cười tắt lịm chỉ sau vài giây. Gió ngoài trời đêm mang theo cái lạnh âm ẩm. Cái lạnh giống như đêm năm ấy… Khi cô lần đầu bị đánh.
Tình yêu tưởng như là thật ấy của Minh Dũng, người từng là chàng trai mơ ước của bao người: cao ráo, ăn nói có duyên, có công việc ổn định tại một công ty xây dựng lớn, lại hơn Tố Như bảy tuổi - đủ chững chạc để khiến một cô sinh viên mới ra trường si mê.
Lúc đó, Tố Như ngây thơ nghĩ rằng, anh ta là bến đỗ. Là bờ vai. Chỉ sau sáu tháng yêu nhau, họ kết hôn. Mọi thứ đến nhanh như một giấc mơ. Đám cưới không lớn, nhưng ấm cúng. Tố Như bỏ lời mời đi làm tại một công ty nước ngoài để lui về hậu phương theo ý Dũng.
“Em ở nhà lo việc nội trợ là đủ. Đàn bà bon chen làm gì?”
Cô từng nghĩ, đó là yêu. Nhưng không. Đó là bắt đầu của kiểm soát.
Cái tát đầu tiên mà cô nhận từ Dũng là hai tháng sau cưới.
Một đêm mưa, Dũng về nhà lúc 11 giờ đêm, người nồng nặc mùi rượu. Cô đã hâm lại cơm canh ba lần, chờ đợi trong thấp thỏm.
“Anh ăn gì chưa? Em nấu canh cá chua, anh thích món đó mà…”
Không nói một lời, Dũng tát cô. Âm thanh khô khốc vang lên trong căn phòng vắng. Đĩa canh rơi xuống sàn, vỡ tan.
“Mày hỏi cung tao à? Tao là đàn ông, tao đi đâu mày phải báo cáo chắc?”
Tố Như ôm má, không nói được lời nào. Hôm sau, anh xin lỗi, mua về một đôi giày cao gót cô từng thích. Cô tin, đó chỉ là lần duy nhất.
Nhưng đâu ai ngờ, “lần đầu” luôn mở đường cho “lần thứ hai”.
Nỗi đau cứ thế lặp lại. Những tháng sau đó, bạo lực trở thành một phần đời sống.
Tố Như dần biết cách né đòn. Cô sợ hãi tiếng khóa cửa xoay khi đêm xuống. Sợ mùi rượu. Sợ giọng quát của Dũng khi thua độ bóng đá. Sợ cả ánh mắt khinh bỉ của anh khi anh dẫn đàn bà khác về.
“Mày là vợ tao nhưng nhìn mày như con ở. Về nhà thì quỳ xuống lau giày cho nhân tình tao đi!”
Có hôm, cô bị anh cầm dao gọt trái cây dí vào cổ, chỉ vì phát hiện anh nhắn tin với người đàn bà khác và dám hỏi: “Họ là ai?”
Anh nói:
“Đàn ông ra ngoài có gái là chuyện bình thường. Mày đừng tự cho mình quyền lên tiếng.”
Cô im lặng. Im lặng để sống.
Đến khi cô mang thai, nhưng đó là cái thai mà Dũng không mong muốn, ngược lại còn khiến cô phải trong tình trạng sợ hãi.
Khi biết mình có thai, Tố Như không dám vui. Dũng lạnh lùng ném cho cô một xấp tiền và nói:
“Đi phá. Tao chưa muốn có con. Mày đừng bám lấy tao bằng cái bụng đó.”
Cô đã cầm tiền, đến phòng khám. Nhưng ngồi trong phòng chờ, nhìn cô bé mười lăm tuổi bên cạnh vừa khóc vừa nắm tay mẹ, cô biết… mình phải giữ con. Về nhà, Dũng điên lên. Anh đạp đổ bàn ăn, bóp cổ cô đến mức mắt cô đỏ lên.
“Mày trái ý tao à? Mày muốn chết cả hai mẹ con không?”
Cô bật khóc, nhưng vẫn nói:
“Con là của em. Nếu anh không muốn làm cha, em vẫn sẽ làm mẹ.”
Cuối cùng cô chọn rời đi và chạy trong đêm. Tháng thứ bảy của thai kỳ, Tố Như bị đánh tới mức mất máu. Dũng vừa thua độ, say rượu, về nhà đập đồ. Anh cầm cái ghế nhựa phang liên tục vào lưng cô.
Cô quỳ, ôm bụng, chỉ sợ con động thai.
Và rồi, trong khoảnh khắc tỉnh táo hiếm hoi, cô chạy. Mặc kệ đau đớn, cô mở cửa, trốn xuống cầu thang. Không mang theo gì ngoài cái bụng nặng nề và vết máu loang qua lớp váy ngủ. Một cô hàng xóm già tốt bụng đã đón cô vào nhà, gọi taxi và đưa cô đến bệnh viện.
“Nếu cô không rời khỏi người đó, cô sẽ mất đứa bé.”
Câu nói của bác sĩ vang vọng như bản án.
Tố Như giật mình. Nước mắt đã thấm ướt cổ áo từ lúc nào.
Cô nhìn Hạo Khang - đứa bé từng là lý do duy nhất để cô không tự kết liễu cuộc đời.
“Cảm ơn con… vì đã đến. Nếu không có con, có lẽ mẹ đã không còn.”
Cô cúi xuống, hôn nhẹ lên trán con. Căn phòng nhỏ vẫn lạnh, nhưng có một thứ đang ấm lên - là trái tim người mẹ. Dù có khốn khó đến đâu, cô cũng sẽ không quay đầu lại nữa.