Chương 3: Những Dấu Vết Không Thể Xóa

Tiếng xe cấp cứu vang vọng trong đêm, đèn đỏ chớp liên tục trên tầng cấp cứu của bệnh viện tuyến huyện.

Tố Như nằm co người trên ghế nhựa, vết bầm ở bụng vẫn còn âm ỉ nhức. Đã hơn hai giờ sáng, bác sĩ trực vừa truyền nước cho cô, vừa dặn nhỏ:

“Cô nên báo công an. Vết đánh này không đơn giản là xô xát. Phụ nữ mà để lâu trong tình trạng này sẽ… không chịu nổi đâu.”

Tố Như chỉ khẽ gật đầu. Cô từng báo rồi. Kết quả? Một biên bản, một cái nhún vai của cảnh sát: “Chuyện gia đình, nên tự giải quyết.”

Lần đầu Dũng đánh cô là khi cô mới mang thai ba tháng. Chỉ vì cô làm vỡ một chiếc cốc thủy tinh.

“Cái loại vô dụng như cô chỉ đáng lau chân!” - hắn gầm lên rồi đạp vào bụng cô.

Cô ngã quỵ. Máu chảy loang lổ khắp nền gạch men. Nhưng Hạo Khang vẫn giữ được mạng sống. Có lẽ vì cậu bé sinh ra đã quen với việc chống chọi.

Tố Như không khóc được nữa. Đã qua cái tuổi tin vào công lý.

Sáng sớm hôm sau, khi Hạo Khang tỉnh lại, cậu nhìn thấy bàn tay mẹ có vết trầy. Cậu bé lấy khăn ướt lau, rồi cẩn thận băng bó.

“Mẹ ơi… nếu con lớn nhanh, con sẽ bảo vệ mẹ.”

Tố Như cắn chặt môi, ôm con vào lòng. Trong khoảnh khắc đó, cô biết: Chỉ khi mạnh lên, cô mới có thể giữ được đứa con này, và chính mình. Cô mở điện thoại. Tin nhắn cuối của Vũ Khánh vẫn nằm yên ở đó, kèm theo địa chỉ căn hộ.

Tối hôm ấy - Khu căn hộ Trần Duy Hưng

Căn hộ số 806 - không sang trọng, nhưng đủ yên tĩnh, an toàn, và sạch sẽ. Lúc Tố Như bước vào, cô gần như không tin được là mình có thể đặt chân tới một nơi như vậy mà không phải trả tiền thuê trước.

Vũ Khánh đứng trong bếp, áo sơ mi xắn tay, đang hâm lại cháo trắng. Cô lúng túng, đứng chôn chân.

“Cô không cần phải khách sáo.”Anh nói mà không nhìn cô.

“Cháo cho con trai cô. Trong tủ lạnh có sữa. Tôi để hợp đồng tạm cư trên bàn. Mỗi tháng 500 nghìn, cô cứ coi như thuê trọ giá rẻ.”

Tố Như sững người. “Tôi không thể nhận ân huệ nữa…”

“Đây là giao dịch.”Vũ Khánh cắt ngang. “Cô dọn dẹp nhà, nấu bữa cơm tối ba ngày một tuần. Gọi là trao đổi. Cô thấy ổn không?”

Cô gật đầu. Đôi mắt đỏ hoe.

“Vậy thì ổn rồi.”Anh múc cháo, đưa cho cô. Tay họ chạm nhẹ nhau.

Một cái chạm, nhưng như có luồng điện xẹt qua sống lưng cô.

Đêm đầu tiên ở căn hộ mới

Hạo Khang ngủ thϊếp đi sau khi ăn hết chén cháo. Tố Như ngồi trên ghế sô pha, lòng hỗn loạn.

Cô bước ra ban công, hút một hơi dài từ điếu thuốc cũ còn sót trong ví. Đã rất lâu rồi cô không hút, nhưng đêm nay, tim cô cứ đập như sắp nổ tung.

Cửa mở ra phía sau.

“Không ai cấm cô hút, nhưng cậu bé cần mẹ khỏe.”

Giọng Vũ Khánh vang lên, trầm và dứt khoát. Anh dựa lưng vào khung cửa, tay đút túi quần, ánh mắt tối như đêm Hà Nội.

Cô dụi thuốc, bối rối quay mặt đi.

“Xin lỗi…”

“Không cần xin lỗi.”Anh bước đến, đứng cạnh cô. Khoảng cách giữa hai người đủ gần để cảm nhận hơi thở của nhau.

“Cô biết không, có lần tôi cũng từng chứng kiến mẹ mình bị đánh đến chết trong im lặng. Không ai cứu bà ấy cả, kể cả tôi - lúc đó mới mười ba.”

Tố Như quay lại nhìn anh, đôi mắt cô mở to.

“Vì vậy, tôi ghét đàn ông ra tay với phụ nữ. Càng ghét cái kiểu: “Chuyện trong nhà để tự giải quyết”.”

Lần đầu tiên, cô thấy Vũ Khánh không lạnh lùng, không xa cách, mà… giống một người đã trải qua những tàn nhẫn giống cô.

Một phút im lặng trôi qua. Rồi anh bất ngờ nói nhỏ:

“Nếu một ngày nào đó cô cần hơn… một nơi ở… hãy nói với tôi.”

Tố Như nuốt khan. Cô không dám hỏi rõ ý nghĩa câu nói ấy. Nhưng từ sâu trong lòng, cô biết, người đàn ông này không đơn giản chỉ là “sếp”.

---

Đêm đó, khi ánh đèn vàng nhạt phủ lên sàn nhà, một người phụ nữ ôm con ngủ trong sự yên bình tạm bợ, lần đầu tiên sau nhiều năm không phải lo sợ tiếng đập cửa lúc nửa đêm.

Và một người đàn ông - từ góc phòng, lặng lẽ ngồi nhìn bóng họ qua khe cửa. Anh không rõ mình đang làm vì nghĩa khí, vì thương cảm, hay vì… một điều gì đó mơ hồ hơn rất nhiều. Chỉ biết, anh chưa từng muốn ai được an toàn đến như thế.