Tiếng mưa lộp bộp đêm qua vẫn còn đọng lại trên mái tôn, nước nhỏ tí tách xuống thềm bệnh viện. Sáng thứ bảy, Hà Nội ẩm ướt đến mức cái lạnh len lỏi vào từng sợi gân cốt. Tố Như gấp chăn, chỉnh lại khẩu trang y tế, rồi quay sang con trai đang nằm trên giường bệnh, giọng nhẹ như gió thoảng.
“Con đỡ đau đầu chưa, Khang?”
Hạo Khang gật đầu khẽ, ánh mắt vẫn mệt mỏi. Cậu bé bốn tuổi, da tái, đôi môi khô nứt. Bác sĩ bảo viêm phổi cấp, nếu không điều trị đúng cách, có thể dẫn đến biến chứng nặng.
Cô đã không còn nước mắt để khóc nữa. Đêm qua, khi bác sĩ bảo cần tạm ứng viện phí để truyền kháng sinh đặc trị, cô như rơi xuống hố sâu. Trong tài khoản ngân hàng chỉ còn vài trăm nghìn. Tiền nhà trọ chưa trả, điện nước chậm hai tháng. Tiền ăn thì… thôi đừng nhắc.
Đang thẫn thờ, điện thoại rung. Tin nhắn từ ngân hàng hiện lên:
“Tài khoản của quý khách vừa nhận 8.000.000 VND. Nội dung: Thanh toán viện phí Nhi 2 - Trịnh Hạo Khang. Giao dịch tại quầy.”
Tố Như chết lặng vài giây.
Cô chạy xuống quầy viện phí, hỏi y tá trực. Người ta chỉ lắc đầu: “Có một người đàn ông đến nộp tiền cho con cô lúc sáng sớm. Không để lại tên.”
Lúc cô quay về phòng bệnh, trên bàn có một chiếc túi nylon nhỏ. Trong đó là hai hộp sữa, vài gói cháo dinh dưỡng, và một mảnh giấy:
“Cậu bé cần hồi phục sớm. Cô cũng vậy. - VK.”
Tố Như nhìn dòng chữ đơn giản ấy, cổ họng nghẹn đắng.
“Vũ Khánh…”
Cuối giờ chiều, trời vẫn không tạnh hẳn, mưa bay lất phất như sương. Tố Như gửi con tạm cho y tá, rồi bắt xe đến công ty - cô không thể nghỉ phép vì lý do cá nhân nữa. Một ngày nghỉ là một ngày mất tiền, mà cô thì không có quyền chọn lựa.
Trong thang máy, không khí nặng nề. Cô cố nép sang một bên khi thấy Vũ Khánh bước vào. Anh mặc sơ mi trắng, cà vạt đen, áo vest vắt tay. Gương mặt lạnh như tạc, đôi mắt liếc qua cô một thoáng, nhưng không nói gì.
Cô định mở lời cảm ơn, nhưng thang máy lại đông người. Khi đến tầng sáu - phòng hành chính, anh ra trước, không một lời. Mùi hương bạc hà nhè nhẹ vương lại. Cô muốn nói “Cảm ơn anh” biết bao, mà cổ họng cứ nghẹn cứng.
Cuối buổi, khi cô đang in hồ sơ, một tiếng nói trầm trầm vang lên sau lưng:
“Cô chưa ăn gì cả ngày à?”
Tố Như giật mình, quay lại. Vũ Khánh đứng đó, tay cầm một ly sữa đậu nành nóng. Anh đặt ly lên bàn, nhìn thẳng vào mắt cô:
“Tôi không cần cô phải biết ơn. Tôi chỉ không muốn thấy một đứa trẻ phải nằm viện vì người lớn quá cố chấp.”
Cô cắn môi, đôi mắt cay xè.
“Tôi sẽ trả lại tiền... từng đồng.”
“Cô nghĩ tôi cần số tiền đó à?”
Giọng anh dửng dưng, nhưng ánh mắt lại chùng xuống.
“Đàn bà hay sĩ diện kiểu đó, cuối cùng chỉ tự gϊếŧ mình.”
Tố Như im lặng. Cô không giỏi phản bác, cũng không đủ mạnh mẽ để nói dối rằng mình ổn. Cô chỉ cúi đầu, hai tay nắm chặt tà áo.
Vũ Khánh thở dài khẽ. Anh rút trong túi ra một vật nhỏ, đặt lên bàn - là một tấm thẻ từ, thẻ ra vào căn hộ công ty.
“Nếu cô còn bị hắn tìm đến, hãy đến đây. Tôi không cần cô cảm ơn. Tôi chỉ ghét đàn ông đánh phụ nữ.”
Tố Như cứng người. Tấm thẻ nằm đó, như một chiếc phao giữa cơn bão. Nhưng cô đâu dám với tay…
Tối đó, khi cô trở về bệnh viện, trời đã tối sầm.
Cô vừa vào phòng, thì một bóng đen lao tới. Hạo Khang hét lên:
“Mẹ ơi!”
Tố Như chỉ kịp quay người thì bị tát thẳng vào mặt. Minh Dũng - chồng cũ của cô - đứng đó, hơi thở nồng nặc mùi rượu.
“Mày giỏi lắm! Dám lấy tiền của thằng khác để chữa bệnh cho con tao?”
“Anh... Anh đang nói cái gì?”
“Cái gì? Đừng giả bộ trong sạch! Tao thấy mày đi cùng thằng đàn ông đó, tưởng tao không biết?”
Hắn đập mạnh bàn, hất tung túi đồ. Hạo Khang sợ hãi chui vào gầm giường. Tố Như che mặt, nhưng không kịp - cú đấm tiếp theo giáng xuống bụng.
“Dũng! Dừng lại! Ở đây là bệnh viện!”
Một y tá chạy tới, kéo hắn ra. Cô ôm bụng, cả người đau quặn, hơi thở gấp gáp. Trong đầu cô chỉ còn tiếng hét của Hạo Khang:
“Mẹ ơi! Mẹ đau à? Mẹ đừng chết!”
Đêm đó, cô nằm trên ghế bệnh viện, vừa ôm bụng vừa ôm con. Hạo Khang ngủ chập chờn, cứ vài phút lại mớ: “Ba đừng đánh mẹ…”
Điện thoại báo tin nhắn.
“Tôi thấy hắn rồi. Cô cần nơi ở mới. Đừng ngại.”
Dưới dòng tin là địa chỉ căn hộ. Cô đọc đến ba lần. Môi cô run run.
Tố Như tắt điện thoại, ôm con chặt hơn. Ngoài cửa sổ, trời không còn mưa, nhưng lòng cô thì vẫn ngập nước.
Một người từng là chồng, một người chỉ là sếp.
Một người khiến cô đau, một người âm thầm trao cho cô một cái chạm nhẹ - không phải trên da thịt, mà là nơi tim đã đóng băng từ rất lâu.