Mưa tạt vào ô cửa kính như ai đó đang dùng cả nắm tay đập vào, điên cuồng và tuyệt vọng. Trịnh Hoàng Tố Như siết chặt quai túi xách đã sờn màu, bên trong chỉ còn vài chục ngàn lẻ. Cô ngước lên nhìn tòa nhà công ty lần nữa - nơi cô vừa rời khỏi sau tám tiếng đằng đẵng, bị sếp chửi, đồng nghiệp đâm sau lưng, và giờ… không biết lấy tiền đâu đóng viện phí cho con.
Chiếc xe buýt chật như nêm chạy vụt qua, làm nước bắn lên ướt đẫm chân cô. Tố Như không né, cũng không mắng, chỉ cười khẽ. Cái cười chua chát của một người đàn bà từng tin vào tình yêu, từng dốc lòng vì một gia đình… giờ thành góa phụ của một cuộc hôn nhân còn sống.
Con trai cô - bé Hạo Khang, bốn tuổi, đang nằm truyền nước biển ở bệnh viện quận, sốt cao vì nhiễm siêu vi. Từ sáng đến giờ, cô không ăn nổi một miếng nào, chỉ uống nước lọc rồi chạy đi làm, tranh thủ giờ nghỉ trưa ghé bệnh viện, rồi lại chạy về công ty với áo sơ mi còn chưa khô hoàn toàn. Mưa vẫn không ngừng.
Tố Như rút điện thoại ra. Không có tin nhắn từ Minh Dũng - chồng cũ. Người đàn ông đã đạp lên tình nghĩa vợ chồng và cả đứa con nhỏ để chạy theo một cô ả nhân viên trẻ hơn mười tuổi. Người từng hứa sẽ “làm ba tốt”, giờ thậm chí không muốn nhận con.
Hôm qua, cô gọi cho anh ta xin tiền đóng viện phí, và câu trả lời là:
“Con cô thì cô lo. Đừng có dùng thằng nhỏ để kiếm tiền. Đồ rẻ rách.”
Câu nói đó như lưỡi dao, xoáy vào tim. Tố Như đã quen với những lời sỉ vả, nhưng không thể quen với việc một người cha có thể dửng dưng trước nỗi đau của đứa con ruột.
Cô thở dài, bước vội vào con hẻm dẫn đến bệnh viện. Đôi giày bata cũ đã mòn đế, nước thấm ướt từ lâu. Tay run rẩy đặt lên cánh cửa phòng bệnh, cô hít sâu rồi bước vào.
Hạo Khang nằm im, hơi thở khò khè. Gò má con gầy đi, mắt trũng sâu. Cô ngồi xuống, vuốt tóc con, đôi mắt rưng rưng.
“Mẹ xin lỗi… Mẹ chưa đủ giỏi để cho con một tuổi thơ đầy đủ…”
Tố Như dựa đầu vào mép giường, mệt mỏi nhắm mắt lại. Mỗi lần nhìn con như thế này, cô chỉ muốn biến mất - không phải vì cô yếu đuối, mà vì cảm thấy mình là gánh nặng cho chính người mình yêu thương nhất.
Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, Tố Như đã tranh thủ về nhà trọ tắm rửa, thay đồ rồi đến công ty. Cô đi bộ ba mươi phút từ bệnh viện đến công ty, vì không còn tiền đi xe buýt.
Công ty TNHH Dịch vụ Ánh Minh - nơi cô làm nhân viên hành chính - nằm trong một tòa nhà 5 tầng, mặt bằng nhỏ, lương thấp, không có trợ cấp, không bảo hiểm. Nhưng ít nhất, đó là nơi cô có thể bám víu trong lúc khó khăn.
“Tố Như, cô tới sớm thế?”
Giọng của chị Hảo, tạp vụ, vang lên khi cô bước vào văn phòng.
“Dạ… con tôi bệnh, đêm qua không ngủ nên dậy sớm luôn chị ạ”
“Ừ… cố lên em. Nhìn em là chị nhớ hồi xưa mình cũng từng như vậy.”
Tố Như cười nhạt. Nụ cười của một người đã thôi mong được thương cảm.
Chín giờ sáng, một tin nhắn từ phòng giám đốc được gửi xuống: “Chuyển toàn bộ hồ sơ tháng trước cho trưởng phòng Vũ Khánh trước 10h. Sai sót sẽ xử lý trách nhiệm.”
Trưởng phòng Vũ Khánh.
Cái tên khiến không ít chị em trong công ty thấp thỏm - người đàn ông được đồn rằng chưa từng mỉm cười với ai, ngoài công việc thì chẳng có chuyện gì tồn tại trong mắt anh.
Tố Như chưa từng tiếp xúc nhiều, chỉ biết anh hay đi thẳng qua hành lang, dáng cao gầy, áo sơ mi lúc nào cũng phẳng phiu. Một người lạnh lùng, đúng chuẩn “sếp tổng” phiên bản văn phòng nhỏ.
Cô ôm chồng hồ sơ lên tầng 3. Đến cửa phòng, chưa kịp gõ, thì giọng nam trầm ấm vang lên:
“Cô Tố Như?”
Cô khựng lại.
“Dạ… tôi mang hồ sơ đến.”
“Vào đi.”
Cánh cửa mở ra. Anh đang ngồi bên bàn, tay cầm cốc cà phê còn bốc khói. Gương mặt sáng, ánh mắt sâu và lạnh - nhưng không hề thiếu lịch sự.
“Cô ngồi đi.”
Tố Như rụt rè ngồi xuống ghế đối diện, hai tay đặt trên đùi.
“Tôi đọc qua các hồ sơ cô làm rồi. Hầu hết đều đúng, nhưng có vài chỗ số liệu nhập thiếu dấu. Cô cần cẩn thận hơn.”Giọng anh đều đều.
“Dạ, tôi xin lỗi… tôi sẽ kiểm tra lại.”
Anh nhìn cô thêm vài giây. Cô cảm nhận được ánh nhìn đó - không hề có sự khiếm nhã, nhưng đủ để khiến người ta thấy bản thân mình đang bị nhìn thấu.
“Con trai cô ổn chứ?”
Câu hỏi làm cô khựng lại. Đôi mắt đỏ hoe, tim chệch nhịp.
“…Dạ? - Cô lí nhí hỏi lại, vì không tin mình nghe đúng.”
“Tôi thấy trong hệ thống có đơn xin nghỉ phép đột xuất hôm qua của cô. Lý do ghi là “con nhập viện”. Tôi hỏi để xem cô có cần sắp xếp hỗ trợ gì không.”
Tố Như nhìn anh. Lần đầu tiên sau rất lâu, có một người hỏi cô như thế. Không phải để đánh giá, không phải để mắng chửi, không phải để lên mặt thương hại. Chỉ là một câu hỏi rất nhỏ, rất đơn giản… nhưng đủ làm sống mũi cô cay cay.
“Dạ… cảm ơn anh. Nó vẫn đang nằm viện ạ…” Giọng cô nghèn nghẹn.
“Nếu cô cần hỗ trợ gì về thời gian hay giấy tờ, cứ báo tôi. Còn… viện phí, tôi có thể tạm ứng cho cô từ quỹ phòng. Không cần ký gì cả.”
Tố Như tròn mắt. Cô cúi gập người:
“Tôi… tôi không dám nhận đâu ạ. Tôi… ngại lắm.”
“Không cần ngại. Đây là phần tôi tự nguyện.”
Cô ngước lên nhìn người đàn ông trước mặt - lần đầu tiên thấy anh không lạnh lùng như lời đồn.
Chỉ là, ánh mắt đó… có chút gì đó rất giống một người từng đau, từng mất mát… giống như cô. Giống như, họ… từng là nhà.