Sau một hồi trò chuyện cởi mở, Mục Sam và Triệu Diệc Thành nhận ra giữa họ có rất nhiều điểm chung.
Do cả hai đều từng du học ở Anh nên chủ đề nói chuyện kéo dài từ kỷ niệm trường lớp, du lịch cho đến sở thích cá nhân. Mục Sam cảm thấy nếu không phải gặp nhau trong hoàn cảnh đi xem mắt thế này, chắc chắn họ sẽ trở thành những người bạn tốt.
Nhưng trong tình thế hiện tại, nếu chuyện tình cảm không thành, e rằng sau này khó mà làm bạn được, nghĩ cũng thật đáng tiếc.
Trong lúc Mục Sam đang mải chuyện trò với Triệu Diệc Thành thì trên lầu hai, có một ánh mắt vẫn luôn dõi theo họ.
Ánh mắt ấy chứa đựng những cảm xúc phức tạp đến mức ngay cả Tạ Y – cô thư ký đã theo chân sếp mình suốt ba năm – cũng chẳng thể nào hiểu thấu. Tạ Y nhìn theo hướng ánh mắt đó.
Hóa ra là một người đàn ông phong độ, lịch lãm. Cô thầm đoán, có lẽ hôm nay sếp đã chịu mở lòng và để ý đến người đàn ông kia.
Trước khi tiệc rượu chính thức bắt đầu là màn giới thiệu phô trương quen thuộc của chủ nhà.
Trên sân khấu, người dẫn chương trình thao thao bất tuyệt giới thiệu về Tập đoàn Vạn Thị, rồi lại liệt kê danh sách các nhân vật cấp cao từ đủ mọi lĩnh vực.
Bạch Băng chẳng thèm để tâm. Tiệc rượu vốn là nơi để các đại gia giao lưu, mở rộng quan hệ, chứ tổ chức y như một buổi gala tổng kết cuối năm thế này thì còn gì thú vị?
Chàng trai trẻ cô vừa mới làm quen đã bị tiếng loa chen ngang. Vừa nghe thông báo khai tiệc, anh chàng đã vội vã quay về chỗ bạn bè. Giờ Bạch Băng chỉ có thể nhắn tin qua WeChat, nhìn không được, sờ cũng chẳng xong, càng nghĩ càng tức. Cô nàng liền nốc cạn một ly rượu.
Mục Sam cũng không can ngăn. Một lát sau, Bạch Băng quay sang nhìn Mục Sam với ánh mắt đầy tủi thân, trông hệt như một chú thỏ trắng đáng thương.
Nếu không phải đang giữ ý tứ, Mục Sam chắc chắn đã lườm cho cô bạn một cái cháy mắt. Đúng là sói đội lốt cừu, không biết hôm nay ai sẽ là "nạn nhân" gục ngã dưới tay cô nàng này đây.
“Xin trân trọng kính mời Tổng giám đốc điều hành Tập đoàn Vạn Thị, Vạn Mộ Thanh lên phát biểu.” Giọng người dẫn chương trình đột nhiên vang lên đầy trang trọng.
Ánh đèn sân khấu lập tức đổ dồn về phía cầu thang tầng hai. Dưới ánh sáng rực rỡ, một người phụ nữ trong bộ lễ phục nhung màu đỏ rượu, cổ chữ V xẻ sâu, chậm rãi bước xuống.
Mái tóc dài được búi hờ, vài lọn tóc xoăn nhẹ buông lơi bên thái dương, tôn lên làn da trắng nõn và nụ cười ẩn hiện trên khóe môi.
Khác với vẻ đẹp thân thiện của Mục Sam, Vạn Mộ Thanh đẹp tựa đóa hồng nhung nở rộ giữa màn đêm. Người đời biết rõ hoa hồng có gai, lại càng thêm mê hoặc khi ẩn mình trong bóng tối, khiến ai nấy đều không thể cưỡng lại mà lao vào thứ nhan sắc quyến rũ đầy nguy hiểm ấy.
Mục Sam vốn đang mải ra hiệu với Bạch Băng, nhưng khi nghe thấy cái tên đó, cả hai đều sững sờ. Cô ngước mắt nhìn theo ánh đèn, vẫn dáng vẻ ấy, vẫn khiến người ta không thể rời mắt như ngày nào.