Sở Thiên Thanh không biết Kỷ Minh Xuyên đang nghĩ gì, nhưng cô để ý thấy cơ lưng cậu hơi căng lên, vài giây sau mới thả lỏng trở lại.
“Chú ý, đừng lơ đãng!” Giọng cô Tiền vang lên từ bục giảng: “Bài kiểm tra Toán lần này là để giúp các em tìm ra lỗ hổng kiến thức, như vậy các em mới tiến bộ được! Tuần sau là kiểm tra tháng, bảng xếp hạng sẽ công bố toàn trường, thi tệ không phải làm mất mặt cô, mà là mất mặt chính các em! Rõ chưa?”
Sở Thiên Thanh thu hồi ánh mắt. Cô đã làm đến phần tự luận. Để chứng minh thực lực của mình, cô quyết định sẽ viết ít nhất hai cách giải cho mỗi bài.
Bài kiểm tra chỉ còn lại mười phút cuối, bầu không khí trong lớp học càng lúc càng căng thẳng.
Sở Thiên Thanh úp tờ đề xuống cạnh bàn, lại lấy thêm một tờ giấy nháp. Ngòi bút lướt trên giấy không ngừng nghỉ. Cô suy diễn ra một dạng biến đổi tiệm cận về hành vi biên trong điều kiện xác suất tiến gần về 0. Câu khó cuối đề đã khơi dậy trong cô một cách hiểu hoàn toàn mới về công thức toán học này.
Thời gian trôi qua từng giây, cô đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình.
Chuông hết giờ “leng keng” vang lên, cô Tiền lên tiếng: “Được rồi, dừng bút. Các tổ trưởng đứng dậy thu bài. Trịnh Tương Nghi mang bài xuống văn phòng cho cô.”
Các tổ trưởng đứng dậy, không cam lòng đi thu bài, không ít bạn học duỗi người vận động tay chân.
Kỷ Minh Xuyên cũng đứng dậy, ánh mắt lướt qua, nhìn thấy trên bàn Sở Thiên Thanh có một tờ giấy nháp.
Ban đầu cậu định quay người đi luôn, nhưng ngay sau đó liền khựng lại.
Trên đó viết dày đặc các dòng suy luận toán học. Từ xác suất cực nhỏ của một sự kiện biên, đưa vào “nhiễu phi tuyến” để đổi biến, cuối cùng dừng lại ở một mô hình giới hạn có tốc độ hội tụ chậm nhưng vẫn tồn tại ổn định. Tờ giấy nháp ấy giống như một cuộc hội thoại bí mật giữa cô và toán học.
Kỷ Minh Xuyên cúi đầu, lại nhìn xuống bàn mình. Câu khó cuối cùng đó, cậu phải viết nửa trang nháp mới miễn cưỡng tính ra được đáp án.
Còn Sở Thiên Thanh lại đang suy luận bản chất của nó.
Kỷ Minh Xuyên không biết logic tính toán của cô có chặt chẽ hay không, chữ cô khá nguệch ngoạc, mỗi dòng đều viết vội vàng, nhưng cậu đã cảm nhận được một cảm giác nguy cơ chưa từng có.
Kỷ Minh Xuyên không nhịn được, hỏi một câu: “Cậu chuyển từ trường nào tới vậy?”
Sở Thiên Thanh vẫn ngồi trên ghế, bài kiểm tra của cô đã bị tổ trưởng thu đi. Cô ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt Kỷ Minh Xuyên: “Quê tớ ở huyện Tây Sa, trước đây học ở Trường Trung học thị trấn Tây Sa.”
Kỷ Minh Xuyên sững lại. Nếu cậu nhớ không nhầm, Tây Sa là một huyện kinh tế không mấy phát triển trong tỉnh. Cậu chưa từng nghe nói đội ngũ giáo viên của Trường Trung học thị trấn Tây Sa có thể vượt mặt Nhất Trung. Vậy Sở Thiên Thanh đã học được những kiến thức này từ đâu?
Sự tồn tại của cô, vốn dĩ đã là một bài toán chưa có lời giải.
Sở Thiên Thanh vừa định đưa tờ giấy nháp của mình cho cậu, nhưng tay đưa đến nửa chừng lại thu về: “Tớ vừa suy luận được một dạng biên hội tụ trong điều kiện tiệm cận, cậu có muốn xem không?”
“Thấy rồi.” Kỷ Minh Xuyên bình tĩnh đáp: “Đó là một dạng biến đổi, lấy giới hạn xác suất nhỏ làm điều kiện, xây dựng một họ hàm hội tụ nhiễu biên.”
Chỉ nhìn thoáng qua, Kỷ Minh Xuyên đã hiểu được mạch tư duy của Sở Thiên Thanh, khiến cô vô cùng vui mừng, vội vàng giải thích: “Đây mới là một khung biến đổi thôi, tớ còn chưa kịp triển khai, chỉ mới viết phần cấu trúc ban đầu. Thực ra tớ đã nghĩ về vấn đề này cả tuần rồi, câu nâng cao cuối đề hôm nay vừa hay gợi ý thêm cho tớ.”
Kỷ Minh Xuyên vẫn còn chìm trong kinh ngạc, hồi lâu chưa hoàn hồn. Sở Thiên Thanh lại hỏi: “Cậu từng học qua chưa?”
Kỷ Minh Xuyên không quá nhạy với môn vật lý, đặc biệt không thích những cách diễn đạt nghe như triết học. Nhưng trong phân tích cấu trúc và xây dựng hàm, mắt nhìn của cậu luôn chuẩn xác, cũng từng nghiên cứu đường hội tụ của mô hình. Dù không phải học sinh đội tuyển, nhưng cậu cũng từng tham gia huấn luyện thi toán quốc gia.
Cậu giả vờ bình tĩnh đáp: “Học rồi… học một chút.”
“Tốt quá!” Sở Thiên Thanh rất vui: “Tớ cảm thấy hai chúng ta rất hợp nhau.”
Kỷ Minh Xuyên không nói gì. Cậu quay người, đưa lưng về phía cô, bóng lưng lại trở nên cứng đờ.
Bạn cùng bàn của cậu, Tống Viễn Chu bật cười một tiếng, lười biếng vươn vai: “Giờ giải lao rồi, đi thôi, Minh Thần.”