Sở Thiên Thanh đứng dậy, đi sang phía bên kia lớp học.
Trịnh Tương Nghi ngồi ở vị trí sát cửa sổ, trên bàn đặt một chồng vở gọn gàng. Cô ấy cầm một cây bút đỏ trong tay, đang giảng một bài toán khó ở cuối đề cho bạn cùng lớp. Tóc cô ấy buộc gọn, ánh mắt luôn tập trung, khuôn mặt và khí chất mang theo vẻ lạnh nhạt tự nhiên, khiến người ta không dám tuỳ tiện tới gần, nhưng lại không nhịn được muốn nhìn thêm vài lần.
Quanh chỗ ngồi của Trịnh Tương Nghi còn phảng phất một hương cam nhè nhẹ, dễ chịu, tươi mát và sạch sẽ.
Sở Thiên Thanh rất thích mùi hương này. Cô khoanh tay ra sau lưng, đợi đến khi Trịnh Tương Nghi dừng bút mới lên tiếng: “Trịnh Tương Nghi… bạn học Trịnh, chào cậu, tớ là học sinh chuyển trường mới tới. Vừa nghe nói cậu là lớp phó môn Toán… Tiết sau có bài kiểm tra Toán trên lớp đúng không? Tớ có thể hỏi một chút về phạm vi kiểm tra không?”
Trịnh Tương Nghi ngẩng đầu nhìn cô, sững người một giây. Cô ấy để ý thấy Sở Thiên Thanh mặc áo thun trắng ngắn tay và quần dài rộng, vải tuy sạch sẽ nhưng hơi nhăn, ống tay áo còn có vài chỗ bị xù lông.
Ngữ khí Trịnh Tương Nghi trở nên dịu dàng hơn: “Ừ, lần kiểm tra này gồm hàm số, dãy số, bất đẳng thức, xác suất, và đường conic. Chủ yếu là các bài cuối trong đề thi đại học những năm trước, có thể sẽ hơi khó.”
Sở Thiên Thanh nghiêm túc gật đầu: “Trước giờ tớ đều tự học ở nhà, cũng làm qua vài đề thi đại học thật. Nhưng tớ nghe nói năm ngoái sau khi cải cách đề thi đại học, dạng bài thay đổi rất nhiều, nên hơi lo mình không ôn đúng trọng tâm.”
“Tự học ở nhà á?” Trịnh Tương Nghi ngạc nhiên hỏi: “Giáo viên trước đây của cậu không dạy sao?”
Sở Thiên Thanh không muốn bạn học biết về quá khứ của mình. Cô bịa ra một lý do có vẻ hợp lý: “Tớ thích tự học, như vậy hiệu quả rất cao.”
Quả nhiên Trịnh Tương Nghi không truy hỏi nữa, còn mỉm cười: “Tớ cũng vậy.”
Lời còn chưa dứt, chuông vào học đã vang lên.
Cả lớp lần lượt quay về chỗ ngồi, phòng học yên tĩnh trở lại.
Sở Thiên Thanh nhanh chân chạy về chỗ, ngồi ngay ngắn, ánh mắt dừng trên người Kỷ Minh Xuyên. Cậu đã quay lại.
Cậu rót một ly nước ấm, đặt trước mặt, ngón tay thon dài nhẹ nhàng mở nắp, hơi nước bay lên, sương trắng lượn lờ. Cậu lấy ra một cây bút ký và một tờ giấy nháp, cả người trông rất thư thả, tự nhiên. Bài kiểm tra sắp bắt đầu, cậu hoàn toàn không có vẻ gì là căng thẳng.
Trong lòng Sở Thiên Thanh thầm nghĩ: Cô cũng phải học được sự bình tĩnh đó.
Cô lấy bình giữ nhiệt từ trong cặp ra, nghĩ đến việc sáng nay ba mẹ đưa mình tới trường, bất giác ngẩn ngơ trong chốc lát.
Nghỉ học hai năm, quay trở lại trường, mẹ đã vì cô mà trả giá rất nhiều. Sâu trong lòng, cô thường xuyên cảm thấy áy náy và bất an.
Cô đã hứa với mẹ, từ nay về sau, phải làm một người “bình thường”.
Cô còn đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì giáo viên Toán bước vào lớp, trên tay ôm một xấp đề, vừa hay chạm phải ánh mắt của cô.
“Em là học sinh mới chuyển tới đúng không?” Giáo viên Toán bước lên bục giảng: “Cô họ Tiền, em có thể gọi cô là cô Tiền. Đề thi lần này không dễ, câu nào không làm được thì cứ để trống, không cần cố viết.”
Cô Tiền khoảng hơn ba mươi tuổi, dáng người không cao nhưng khí thế rất mạnh, nói chuyện gọn gàng dứt khoát. Cô đặt xấp đề lên bàn “bộp” một tiếng, nhanh chóng chia thành mấy chồng, đưa cho các bạn ngồi bàn đầu chuyền xuống.
Đề được chuyền từ trên xuống dưới, rất nhanh đã đến tay Sở Thiên Thanh.
Cô ngồi thẳng lưng, bắt đầu đọc kỹ đề. Một phút trôi qua, cô vẫn chưa động bút.
Tất cả bạn học trong lớp, bao gồm cả Kỷ Minh Xuyên ngồi trước cô, đều đang tranh thủ thời gian làm nháp. Chỉ có Sở Thiên Thanh còn đang ngẩn người. Trong đầu cô bỗng lóe lên một ý nghĩ: Có khi nào… thật ra cô đã học xong toàn bộ kiến thức cấp ba rồi không?
Trước đây cô vẫn lo trạng thái tinh thần của mình không ổn định, lại thiếu sự chỉ dẫn có hệ thống, có lẽ sẽ bỏ sót một vài kiến thức quan trọng. Nhưng đề thi trước mắt lại giúp cô lấy lại sự tự tin.
Cô không do dự nữa, cầm bút bi lên, bắt đầu làm bài thật nhanh.
Ngồi hàng ghế trước, Kỷ Minh Xuyên nghe thấy tiếng “soạt” khi cô lật trang, trong khi cậu còn chưa làm xong phần trắc nghiệm. Cây bút ký xoay một vòng trong tay cậu, cậu cố giữ bình tĩnh, tiếp tục viết nháp. Nhưng chưa đầy hai phút sau, cậu lại nghe thấy tiếng lật trang lần thứ hai của cô.
Kỷ Minh Xuyên liếc nhìn đồng hồ, mới bảy phút trôi qua, Sở Thiên Thanh không thể nào trong bảy phút đã làm xong toàn bộ phần trắc nghiệm và điền vào chỗ trống. Chắc chắn cô chỉ lật đại mà thôi. Cậu cũng không cần quá để ý từng động tác của cô, càng không nên để mấy thuật ngữ kỳ lạ cô nói trước đó làm phân tâm.
Cậu cúi đầu nhìn đề, ép bản thân chìm vào thế giới đường conic.