Chương 1: Cô cảm thấy mình thật sự đang sống

Ngày 2 tháng 7 năm 2025, thời tiết nóng bức, tiếng ve kêu râm ran trên những tán lá, từng đợt từng đợt không dứt, ồn đến mức khiến người ta bồn chồn, khó chịu.

Trong lớp 12.17, các học sinh đang nhỏ giọng nói chuyện. Tiết này vốn là tiết sinh hoạt lớp, nhưng chuông vào học đã reo được năm phút mà giáo viên chủ nhiệm vẫn chưa xuất hiện.

Lớp trưởng chạy đến phòng giáo viên tìm một vòng, chỉ mang về một câu: “Không thấy cô Vương đâu.”

Tin tức này lập tức gây ra một trận xôn xao, mấy chiếc bàn ở cuối lớp bị xô đẩy vào nhau, phát ra tiếng kêu ken két.

Kỷ Minh Xuyên đứng dậy khỏi chỗ ngồi: “Đừng ồn nữa, yên lặng tự học đi.”

Giọng cậu không lớn, nhưng ngay lập tức đè được âm thanh ồn ào xuống. Sắc mặt cậu bình tĩnh, một tay đè lên góc bàn, ánh mắt quét qua hàng ghế cuối lớp, mấy bạn học ngồi đó lần lượt mở sách ra, tiếng ồn ào cũng dần dần biến mất.

Cậu ngồi xuống, không nói thêm gì nữa.

Gió từ khe hở rèm cửa thổi vào, làm cổ áo đồng phục của cậu khẽ lay động, lộ ra phù hiệu “Tỉnh Lập Nhất Trung” nền trắng chữ xanh, rõ ràng nổi bật.

Trong lớp, đa số mọi người đều yên tĩnh lại, cúi đầu làm bài. Ngòi bút lướt trên giấy, phát ra tiếng sột soạt.

Ngoài cửa sổ, Sở Thiên Thanh đứng ở hành lang, ánh mắt xuyên qua ô cửa, nhìn từng gương mặt trong lớp, hơi thất thần. Hai tay cô buông thõng theo đường chỉ quần, lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi mỏng.

Hôm nay là ngày đầu tiên cô chuyển đến Tỉnh Lập Nhất Trung.

Cô quá căng thẳng, thậm chí không biết mình nên nói gì, làm gì, cả người như bị ánh nắng làm cho choáng váng, đứng giữa một thế giới xa lạ, trong khoảnh khắc không nói nên lời.

Đúng lúc này, giáo viên chủ nhiệm - cô Vương - bước đến phía sau cô.

Cô vội xoay người lại: “Em chào cô, em tên là Sở Thiên Thanh, năm nay mười bảy tuổi, chuyển từ thị trấn huyện lên ạ.”

Cô Vương khoảng hơn bốn mươi tuổi, đeo một cặp kính gọng đen, mặc váy liền màu nâu đậm, đi đôi giày da gót thấp, bước trên nền gạch phát ra tiếng “cộp” rõ ràng: “Cô là giáo viên chủ nhiệm của em, Vương Tú Lan, dạy Ngữ văn. Hiệu trưởng đã nói với cô về tình hình của em rồi. Nếu em gặp khó khăn gì, dù là trong học tập hay sinh hoạt, đều có thể đến tìm cô.”

Cô dừng lại một chút, rồi nói thêm: “Bây giờ em bắt đầu lại từ đầu, không dễ dàng gì. Cô hy vọng em có thể ổn định thật tốt trong lớp chúng ta.”

Sở Thiên Thanh để hai tay ra sau lưng, cúi đầu, khẽ đáp: “Cảm ơn cô Vương, em nhất định sẽ cố gắng học tập.”

Từ năm lớp 10, Sở Thiên Thanh đã phải tạm nghỉ học. Cô từng nằm viện nửa năm, rồi lại dưỡng bệnh ở nhà hơn một năm.

Tháng Tư năm nay, bác sĩ nói tình trạng của cô đã ổn định, có thể ngừng uống thuốc, không cần tiếp tục tái khám nữa.

Sở Thiên Thanh dồn toàn bộ sự chú ý vào việc học, muốn bù lại khoảng thời gian đã đánh mất. Cuối tháng sáu, cô thuận lợi vượt qua kỳ kiểm tra đầu vào khối 12 của Tỉnh Lập Nhất Trung, được hiệu trưởng đặc cách cho nhập học.

Cô biết, thành phố tỉnh là nơi rồng hổ ẩn mình, còn Tỉnh Lập Nhất Trung lại là trường cấp ba tốt nhất toàn tỉnh, học sinh ở đây đều là nhân tài ưu tú. Cô không dám có chút kiêu ngạo nào, cũng không dám mong người khác sẽ hiểu mình.

Cô Vương nghe nói về hoàn cảnh của cô mà vẫn sẵn lòng nhận cô vào lớp, trong lòng cô vô cùng cảm kích.

“Được rồi, cô tin em.” Cô Vương nói: “Em vào lớp đi.”

Sở Thiên Thanh bước chậm đến cửa lớp, dừng lại ngoài cửa mấy giây, rồi mới bước vào. Vừa nhìn qua, trong lớp có tổng cộng năm mươi tư người, bạn nam vừa rồi đứng lên giữ trật tự đang ngồi ở hàng thứ hai từ dưới lên. Cậu không hề ngẩng đầu nhìn cô, vẫn đang cắm cúi làm bài.

Trên tấm bảng treo tường phía cuối lớp viết một hàng chữ đỏ: “Đếm ngược đến kỳ thi đại học: 341 ngày.”

Ánh mắt cô dừng lại ở đó, cảm giác căng thẳng lập tức tan biến. Khoảnh khắc này, cô nhận ra rằng mình đã trở lại.

Nơi này không phải bệnh viện, không có sự tĩnh lặng khép kín lặp đi lặp lại hàng ngày, cũng không có cảm giác trống rỗng khiến người ta quên mất thời gian.

Cô giống như một chú cá nhỏ bơi về biển lớn. Nước có lạnh, nhưng cô không hề sợ.

Âm thanh ồn ào trong lớp tràn đầy sức sống. Cô cảm thấy mình thật sự đang sống, không phải sống trong hồi ức, cũng không phải mắc kẹt trong những khoảng trống vô định, mà là đang sống giữa âm thanh này, giữa khoảnh khắc hỗn loạn mà chân thực này.

Cô Vương dẫn cô lên phía bục giảng, phòng học lập tức yên lặng, mấy chục ánh mắt đồng loạt nhìn về phía cô.