Thanh âm lạnh lẽo của Lê Lạc từ giữa không trung vọng xuống: “Ta là người Uổng Tịch Sơn, nay ta gϊếŧ thần, phạm vào kỵ húy của Hoa giới, sớm muộn chúng sẽ đến tìm ta báo thù. Các ngươi nếu muốn sống, hãy mau mau rời khỏi đây. Nhớ kỹ, việc hôm nay tuyệt đối không thể nói với bất kỳ ai, kéo dài được bao lâu thì kéo dài bấy lâu.”
Nói xong, Lê Lạc xoay người định đi.
“Lạc Lạc.”
Lý thẩm bỗng ngẩng đầu, trong mắt ngấn lệ, phức tạp khó nói thành lời.
“Tỷ.”
Lý Độ Phong cũng gọi một tiếng, gương mặt non nớt tràn ngập mê mang, sợ hãi, lại xen lẫn không nỡ.
“Bảo trọng.”
Lê Lạc chỉ để lại một câu, thân hình hoàn toàn biến mất nơi hư không.
Sau khi Lê Lạc rời đi đã lâu, mọi người mới run rẩy bò dậy.
Ai nấy nhìn nhau, trong lòng có vô số nghi vấn, song chẳng biết phải mở miệng thế nào.
Tại sao nha đầu Lê Lạc kia lại đột nhiên trở nên đáng sợ đến vậy?
Trưởng thôn được đỡ đứng lên, tay nắm gậy gộc run lẩy bẩy, tứ chi không ngừng phát run: “Mau... mau... chạy thoát thân thôi.”
Trưởng thôn mấp máy đôi môi trắng bệch, thốt ra câu quan trọng nhất.
Ngay sau đó, tất cả mọi người như hóa điên mà chạy về nhà.
Gϊếŧ thần!
Đây chính là gϊếŧ thần!
Mặc kệ nha đầu Lê Lạc vì sao lại đột nhiên biến thành như thế, nhưng bọn họ phải trốn, phải giữ mạng.
Chuyện hôm nay không thể nói, chết cũng không thể nói.
Mọi người vội vã chạy về nhà thu dọn đồ đạc, sau khi trưởng thôn bình tĩnh lại cũng lập tức triệu tập dân làng, bảo họ rời khỏi Uổng Tịch Sơn.
Trong thôn có rất nhiều người vẫn không rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ lờ mờ cảm thấy hôm nay dường như có thần hiển linh ở Uổng Tịch Sơn, nhao nhao truy hỏi liệu có liên quan hay không.
Trưởng thôn chỉ cắn chặt răng, không hé một lời, chỉ nói không dời đi tức là chết.
Trong lòng mọi người đều thấp thỏm bất an, chất chứa nghi hoặc, nhưng trưởng thôn đã nói đến vậy, lại còn nhiều người chẳng quản gì mà thu dọn chạy ngay trong đêm, bọn họ còn biết nói sao?
Đi thôi.
Trưởng thôn sẽ không hại họ.
Kỷ gia, Kỷ phụ cũng muốn rời đi.
Kỷ Thanh Đại truy hỏi lý do, Kỷ phụ tức giận: “Câm miệng! Ta là cha ngươi, ta có thể hại ngươi sao?”
“Cha?”
Kỷ Thanh Đại liếc nhìn Hàn Chiến Tiên vẫn còn nằm trên giường bệnh: “Ta không đi.”
“Ngươi muốn tạo phản à?” Kỷ phụ giơ tay định đánh, Hàn Chiến Tiên ném đến một ánh mắt hàn khí bức người, Kỷ phụ đành buông tay, chỉ giận dữ quát: “Hôm nay ngươi nhất định phải đi theo ta. Trưởng thôn đã nói rồi, toàn bộ dân Uổng Tịch Sơn đều phải rời khỏi nơi này.”