Chương 25: Nữ nhi nhà Tướng

Ả ta lại còn một lòng một dạ thúc đẩy Kỷ Thanh Đại cùng Hàn Chiến Tiên hòa giải, nhiều lần đưa lời qua lại cho đôi bên.

Thế mà hình tượng của Phù Dao tiên nữ kia lại là một tiểu tiên thiện lương, hoạt bát khả ái, được phàm nhân yêu thích không ít.

“Yêu nghiệt lớn mật! Hôm nay ta tất thay Tam giới trừ họa!” Phù Dao tiên nữ trừng mắt, toàn thân nổi sóng, vô số cánh hoa hóa thành mũi tên, cuồn cuộn lao về phía Lê Lạc.

Thân hình Lê Lạc chợt lóe, cành khô trong tay phát ra ánh sáng tím rực, như mũi tên sắc xuyên phá vạn dặm mây cuồng, một chiêu đâm thẳng vào tim Phù Dao tiên nữ.

“Ngươi...”

Phù Dao tiên nữ mắt trừng tròn, khó tin nhìn Lê Lạc, tay gắt gao bấu lấy vai nàng: “Ngươi rốt cuộc là yêu nghiệt phương nào?”

Cành khô trong tay Lê Lạc vỡ vụn, Phù Dao tiên nữ phun máu, ánh mắt vẫn oán hận không cam: “Ta là tiên, ngươi gϊếŧ chẳng nổi ta. Sẽ có ngày, ta quay lại. Hoa giới tất báo thù cho ta, để phàm nhân các ngươi kẻ nào dám nhục thần linh, đều chết không đất chôn!”

“Thế sao?”

Rắc.

Lê Lạc vung tay, xuyên thẳng vào bụng ả.

“Ngươi...”

Chưa kịp dứt lời, Lê Lạc đã moi ra một khúc xương trong suốt, khóe môi khẽ nhếch khinh miệt: “Đây là thần cốt của ngươi? Ngươi cho rằng chỉ cần thần cốt còn thì sớm muộn gì mình cũng có ngày phục sinh ư?”

Thần cốt bị rút ra, Phù Dao tiên nữ như mất hết linh lực, thân thể rơi rụng xuống đất.

Hai mắt ả ta trừng trừng, như sắp nứt ra mà vẫn găm chặt vào Lê Lạc.

Lê Lạc siết chặt thần cốt trong tay, làn sương tím đen từ kẽ tay dần dần tràn ra, quấn chặt lấy thần cốt, như đàn kiến cắn xé gặm nhấm. Chỉ nghe một tiếng “rắc” nhỏ đến cực điểm vang lên, thần cốt tức khắc nứt thành vô số khe rạn, cuối cùng hoàn toàn tan thành tro bụi.

Ma.

Đó là ma khí.

Phù Dao tiên nữ muốn kêu, muốn nguyền rủa Lê Lạc, đáng tiếc ả không thể phát ra được tiếng nào. Theo thần cốt bị hủy diệt hoàn toàn, thân thể ả ta hóa thành từng cánh hoa phù dung, triệt để tiêu tan thành khói bụi.

Biến cố đột ngột, phàm nhân gϊếŧ thần.

Trong tiểu viện, đám dân làng đang quỳ đều sắc mặt trắng bệch, trán dán chặt xuống đất, không dám nhìn Lê Lạc lấy một cái.

Lê Lạc rũ mắt, muốn tìm kiếm những gương mặt quen thuộc, song lại chỉ thấy từng tấm lưng phủ phục run rẩy.

Bọn họ đang sợ nàng.

Cũng được.

Như vậy cũng tốt.

Để bọn họ sợ, sớm ngày rời khỏi Uổng Tịch Sơn, tản đi khắp nơi, cũng tránh được ngày sau khi Kỷ Thanh Đại phục vị Hoa thần, quay lại tìm báo thù, một đêm giữa chừng hủy diệt cả Uổng Tịch Sơn.