“Vô lễ.”
Hàn Chiến Tiên quát lạnh, khí thế bức người, đoạt lấy ống điếu, rồi đẩy mạnh, Kỷ phụ ngã nhào xuống đất.
Kỷ Thanh Đại vội vã bò dậy, run run nấp sau lưng hắn.
Ánh mắt Hàn Chiến Tiên nhìn Kỷ phụ chẳng khác nào nhìn người chết: “Thế gian lại có loại cha hành hạ con gái mình như ngươi, quả thật chẳng xứng làm người.”
Nói rồi, hắn cầm ống điếu, thẳng tay nện Kỷ phụ một trận tơi bời.
Một bên, Kỷ phụ bị đánh kêu la, chửi rủa, vừa nhảy vừa lăn, vừa tháo chạy; bên phía Trần Tam chẳng buồn để tâm chuyện Kỷ gia, chỉ chăm chăm so ảnh vẽ.
Quả nhiên, chính là công tử nhà Bá hầu.
Phát tài rồi!
Trần Tam lập tức cảm tạ Lê Lạc, lại cam kết sẽ chia nửa phần thưởng, rồi hớn hở không chờ được mà bỏ đi.
Kỷ phụ bị đánh đến vừa gào khóc vừa chửi rủa, lảo đảo trốn chạy.
May mắn là Kỷ gia đang ở nơi hẻo lánh, nên cảnh tượng thê thảm chẳng lọt đến tai ai khác.
Cũng chính nhờ vậy mà Kỷ Thanh Đại mới có thể giấu kín việc mang Hàn Chiến Tiên về dưỡng thương.
Đợi Kỷ phụ bỏ đi, Hàn Chiến Tiên liền lấy thuốc mỡ, xót xa bôi lên vết thương cho Kỷ Thanh Đại.
Cổ nàng bị mảnh vỡ bắn trúng rạch một đường.
Không sâu, song cũng chẳng nhẹ.
Kỷ Thanh Đại khẽ kéo cổ áo xuống một chút, lại vén mái tóc dài qua bên kia, lộ ra chiếc cổ trắng mịn như ngọc.
Hàn Chiến Tiên lấy một chút thuốc trong hộp, lúc cúi đầu, ánh mắt sâu thêm vài phần.
Dưới ánh trăng, làn da nàng mịn màng như bạch ngọc, dường như còn tỏa ra ánh sáng trong suốt.
Yết hầu Hàn Chiến Tiên khẽ động.
“Làm sao vậy?”
Thấy Hàn Chiến Tiên bất động, Kỷ Thanh Đại ngoảnh đầu hỏi. Hàn Chiến Tiên bị tiếng gọi giật mình, ngẩng lên, đôi môi nóng ấm của hai người chạm vào nhau, trong khoảnh khắc đỏ mặt bối rối.
Lê Lạc, kẻ đã đọc qua mấy trăm quyển thoại bản: “......”
Chẳng lẽ lại cẩu huyết đến thế sao?
Nàng ngước mắt nhìn bầu trời, chẳng lẽ đây chính là thứ gọi là ái tình?
Một lát sau, thuốc đã bôi xong, Kỷ Thanh Đại mở lời, cầu Hàn Chiến Tiên mang nàng đi. Hàn Chiến Tiên do dự mãi, Kỷ Thanh Đại rưng rức khóc: “Phải chăng chàng xem thường ta, cho rằng ta chẳng xứng theo chàng?”
Hàn Chiến Tiên lập tức thề nguyện cưới nàng. Hai người tình ý nồng nàn, thủ thỉ bàn bạc chuyện hôn sự, tính toán ngày mai phải sắm sửa những gì.
Lát sau, Hàn Chiến Tiên dỗ Kỷ Thanh Đại ngủ say, rồi bước ra ngoài hít thở.
Khóe môi hắn khẽ nhếch, gương mặt đầy đắc ý, hăng hái khí phách. Sau đó... Ầm! Một gậy của Lê Lạc giáng xuống.