Trên đời này còn có đạo trời hay không?
Còn có vương pháp hay không?
Lê Lạc hít sâu một hơi, bắt đầu kiểm tra tình trạng thân thể mình.
Trận đại chiến Nhất Tuyến Thiên, nàng suýt tan biến thần hồn, linh hồn trọng thương, mà ma căn cùng thần cốt trong cơ thể vốn đã ổn định lại bắt đầu ngọ nguậy.
Huống hồ, nàng là kẻ dùng Tư Mệnh La Bàn chuyển ký linh hồn từ kiếp trước, giữa đường pháp lực tổn hao quá nặng.
Ngón tay Lê Lạc khẽ động, đầu ngón tay toát ra một luồng linh lực mỏng manh như gió thoảng.
Sức lực ấy, để gϊếŧ Kỷ Thanh Đại và Hàn Chiến Tiên khi bọn họ còn là phàm nhân thì dễ, nhưng muốn gϊếŧ hai kẻ sau khi chết lại trở về thần vị, rồi diệt luôn cả Mộc Lan thì quá khó.
Huống hồ còn phải moi được ba bộ thần cốt mà hủy đi.
Lê Lạc thở dài, chỉ đành trước hết lặng lẽ quan sát biến cục.
Nàng đang mải nghĩ thì con trai lớn của Lý gia, mười hai tuổi, tên Lý Độ Phong, chạy tới.
“Tỷ!”
Lý Độ Phong lớn tiếng gọi: “Tế Thần sắp bắt đầu rồi!”
Nghe tiếng, Lê Lạc giật mình.
Thời gian đổi thay, nàng đã trải qua quá lâu, lâu đến mức cho dù trở lại kiếp này, khi nghe thấy âm thanh quen thuộc trong ký ức vẫn cảm thấy bàng hoàng.
Lý Độ Phong chạy đến trước mặt, vẫy tay trước mắt nàng: “Tỷ?”
“Ừm?”
Lê Lạc hoàn hồn.
Lý Độ Phong nghi hoặc nhìn nàng: “Tỷ, tỷ đang nghĩ gì thế? Gọi mãi mà không đáp.”
Lê Lạc khẽ cười: “Không nghĩ gì cả, chỉ ngẩn người thôi.”
Lúc này Lý Độ Phong đang phấn khích, đầu óc toàn nghĩ đến Tế Thần, chẳng để tâm gì nữa, bèn lấy từ trong túi ra một gói điểm tâm đưa cho nàng: “Tỷ, đây là nương ta làm, nương bảo một người một gói, lát nữa chúng ta xem rước thần thì sẽ không bị đói.”
“Ừm.”
Lê Lạc đón lấy, mở ra, bên trong là bánh Dao Hoa. Nàng cầm lên cắn một miếng, vị ngọt thanh quen thuộc lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Đây là tay nghề của Lý thẩm.
Lý thẩm và nương nàng vốn là bạn thân như hình với bóng, cả hai đều là những nữ tử hái hoa giỏi nhất Uổng Tịch Sơn.
Chuyện hái hoa nói thì đơn giản, nhưng làm lại chẳng dễ. Trên dây mây của Dao hoa có gai nhọn, sơ sẩy một chút là đâm vào tay. Mà cánh Dao hoa lại mỏng manh, khi hái phải cực kỳ cẩn thận, nếu không thì chẳng những chính mình bị thương, mà ngay cả cánh hoa cũng dập nát. Hoa đã bị hư hại thì đem bán cho lái buôn chẳng còn đáng giá bao nhiêu.
Khi nương còn sống, tay nghề hái hoa rất giỏi, tuy phụ thân mất sớm, trong nhà vẫn chẳng lo cơm áo.