Hai hàng lông mày thanh tú của Thu Uyển lập tức cau chặt: “Phía tôi đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, không thể phá lệ được sao?”
“Công dân có quyền riêng tư theo luật pháp, hiện tại bằng chứng chưa đủ, tôi không thể phê duyệt đơn xin của cô được.”
Lý Hạc Vi suy nghĩ một lát, đề nghị: “Thu đội, chúng ta cứ đến Vạn Phong Thành trước đi, tìm người bảo vệ trực ca hôm đó nói chuyện thử xem sao.”
“Ừm, được.” Thu Uyển đồng ý, rồi lại thuyết phục Cục trưởng Lưu thêm nửa phút, đối phương hứa nếu tìm thấy manh mối khác, chị có thể thử liên lạc lại với Cục trưởng để xin ý kiến.
*
Khoảng 9 giờ, một chiếc xe khám nghiệm chuyên dụng bảy chỗ đỗ lại ổn định ở cổng Đông Vạn Phong Thành, Thu Uyển và Lý Hạc Vi xuống xe, ba người còn lại tạm thời ở lại vị trí đợi lệnh.
Người bảo vệ đã nhận được thông báo từ trước, từ xa nhìn thấy hai người họ khí thế hừng hực đi tới, lập tức đẩy cửa ra đón.
“Chào các chị cảnh sát, nửa đêm rồi còn đến đây, thật là tận tâm quá.”
Thu Uyển rút thẻ công an ra, vẻ mặt nghiêm túc khi làm nhiệm vụ: “Chào anh, chúng tôi là Đội Cảnh sát hình sự, Công an thành phố Bồ Thần.”
“Tôi biết rồi, tôi biết rồi ạ.” Người bảo vệ niềm nở chào họ: “Ngoài này nóng lắm, chúng ta vào trong nói chuyện nhé?”
Hai người theo anh ta vào chốt bảo vệ, không ngồi xuống mà chỉ đứng ở cạnh cửa.
Thu Uyển đưa bức ảnh đã in cho anh ta: “Ngày 23 tháng 7, chiếc sedan màu trắng này vào bãi đỗ xe lúc 10 giờ 23 phút, anh có nhớ không?”
Người bảo vệ nhận lấy bức ảnh, xem xét cẩn thận, nhíu mày nhớ lại: “Có chứ, tôi nhớ khá rõ.”
Thu Uyển mừng rỡ: “Phiền anh nói kỹ hơn, ví dụ như giới tính tài xế, trông như thế nào?”
“Là nữ, đeo khẩu trang, không nói gì, tôi hỏi một câu thì cô ấy gật đầu.”
Thu Uyển hỏi tiếp: “Sao cô ấy lại đeo khẩu trang? Lúc đó anh chắc hẳn thấy lạ lắm chứ?”
“Cô ấy bị cảm nặng, ho khan vài tiếng, nghe giọng đặc biệt khàn đặc.”
“Có đăng ký không ạ?”
Người bảo vệ đưa tay lấy danh sách đăng ký: “Nhất định phải đăng ký chứ, các chị xem này.”
Thu Uyển tay trái nâng quyển sổ, chụp ảnh gửi cho đồng nghiệp đang tăng ca ở cục: [Kiểm tra giúp tôi.]
“Anh ơi, tôi nhớ các dự án thuộc Tập đoàn Dung Khoa đặc biệt chú trọng an ninh, sao chỉ riêng cô ấy không ghi rõ là đến biệt thự nào?” Lý Hạc Vi lướt xem danh sách đăng ký, nắm bắt được một chi tiết.
Sắc mặt người bảo vệ đột nhiên thay đổi, nuốt nước bọt, ấp úng trả lời: “Cô ấy, cô ấy đăng ký xong tiện tay đưa cho tôi một bao thuốc lá, thế là tôi không xem kỹ nữa.
Thuốc lá Đại Trung Hoa đó, bán lẻ 95 tệ một bao lận.”
Thu Uyển đau lòng: “Anh có thể vì cái nhỏ mà mất cái lớn rồi.” Đã thế còn họa vô đơn chí, đồng nghiệp báo lại người phụ nữ đến thăm đã dùng chứng minh thư giả, manh mối dường như lại đứt đoạn.
Lý Hạc Vi an ủi chị ấy: “Không sao đâu.”
“Ừm, không thể vội vàng được.” Thu Uyển xem lại tất cả bằng chứng từ khi vụ án xảy ra đến nay, đột nhiên nảy ra một ý tưởng, hỏi người bảo vệ: “Nước máy của khu nhà các anh do công ty nào cung cấp?”
Người bảo vệ vẫn đang tự trách mình, buột miệng nói: “Công ty Phát triển Thủy lợi Bắc An.”
Thu Uyển tra số điện thoại trực ban của công ty thủy lợi, đẩy cửa bước ra ngoài.
Điện thoại kết nối, chị trình bày chi tiết, đối phương bảo chị đợi hai phút.