Hành vi tối nay rõ ràng là thuê người gϊếŧ người, những đòn đầu tiên đều nhằm vào chỗ hiểm của cô.
Vậy, kẻ đứng sau là ai, và Đào Linh ở bên cạnh cô rốt cuộc là tốt hay xấu?
"Hoan nghênh trở về nhà."
Lý Hạc Vi cúi đầu ấn mật khẩu, cửa chống trộm đột nhiên bị ai đó từ bên trong đẩy ra, giây tiếp theo, khuôn mặt cười tươi như hoa của Trình Ánh Thu hiện ra trước mắt, kéo cô trở về từ dòng suy nghĩ hỗn loạn.
Đào Linh thay giày xong, bị Trình Ánh Thu kéo về phía phòng khách: "Tớ xem cánh tay bị thương của cậu nào."
"Đừng chạm vào vết thương đấy."
Lý Hạc Vi nhặt đôi giày bên ngoài của hai người lên, mở tủ giày cho vào, nhắc nhở cô ấy.
Trình Ánh Thu "Ái chà" một tiếng: "Biết rồi, cô ấy vì chị mà bị thương, chắc chị xót lắm hả?"
"Xót thì có gì lạ đâu chứ?"
Cứ như bị nắm thóp, Lý Hạc Vi không hiểu sao lại phản bác.
Vết thương ở cẳng tay trái của Đào Linh được băng bó bằng gạc, Trình Ánh Thu nhìn qua loa, cẩn thận buông ra, rồi quay sang hỏi người đang bận rộn bên cạnh: "Chị ơi, sao em thấy chị tối nay hơi lạ lạ?"
"Lạ chỗ nào?"
Tin Lý Hạc Vi bị tấn công đã lan khắp Đội Hình sự, đồng nghiệp liên tục gửi lời hỏi thăm, cô ấy bận rộn trả lời, không ngẩng đầu lên.
"Em cũng không biết nữa, chỉ là cảm giác thôi mà."
Trình Ánh Thu thấy Lý Hạc Vi không để ý đến mình, bèn ngoảnh đầu muốn tán gẫu với Đào Linh, ngờ đâu Đào Linh cũng nhìn thẳng về phía trước, vì vậy cô đành bắt chước hai người họ, tìm bạn bè mà trò chuyện.
Lý Hạc Vi: [Ảnh] [Ảnh]
Hà Anh: [Nhìn thấy cũng đau, Tiểu Đào mai nghỉ ngơi đi nhé?]
Đào Linh: [Không động đến gân cốt, sẽ không làm chậm công việc đâu ạ.]
Triệu Hiểu Đình: [Chị ơi, đừng nói Đào Linh, tháng trước chị bị cảm nặng cũng chỉ nghỉ có nửa ngày.]
Hà Anh: [Haizz, đành chịu thôi, chúng ta đều là những người số khổ mà.]
Sau đó, Lý Hạc Vi nhận được tin nhắn riêng của Thu Uyển, cô thoát khỏi nhóm chat, mở hộp thoại.
[Hỏi cung xong rồi, hắn nhận 5000 tiền cọc của người khác, nếu đâm chị vào viện thì tiền công còn lại là 15 nghìn.]
[Chỉ cần đâm vào viện thôi à?]
[Gần đây ra ngoài cẩn thận hơn chút nhé, tôi sẽ cử hai người bí mật bảo vệ chị.]
Quả nhiên vậy, Lý Hạc Vi hít sâu một hơi: [Có thể tra ra ai là người thuê hắn không?]
[Cho tôi thời gian.]
Thu Uyển hỏi cô: [Chị có kẻ thù nào không?]
[Tôi thì có kẻ thù nào được cơ chứ?]
Lý Hạc Vi đắn đo một lát, sửa lời, [Thực ra tôi cũng không rõ.]
Cô ấy đến thế giới xa lạ này mới vỏn vẹn mười tám ngày, quả thật không biết nguyên chủ đã đắc tội với ai.
[Số điện thoại liên lạc của Hoàng Mao đã bị hủy rồi, nên bây giờ địch ẩn mình còn ta lộ diện, tình hình không khả quan lắm.]
[Tôi hiểu rồi.]
Lý Hạc Vi nặng trĩu lòng khóa màn hình điện thoại, đứng dậy về phòng ngủ, đóng cửa lại.
"Tớ đã bảo là lạ mà."
Trình Ánh Thu lẩm bẩm: “Ơ, chị ấy bị sao vậy?"
Đào Linh ngước mắt nhìn về hướng phòng ngủ chính, hai mày cau chặt lại: "Có lẽ liên quan đến vụ tấn công tối nay."
"Bị tấn công? Các cậu không phải là thi đấu gì đó rồi bị ngã à?"
Trình Ánh Thu lật xem lịch sử trò chuyện, xác nhận đi xác nhận lại là mình không nhớ nhầm.
Đào Linh đoán Lý Hạc Vi có lẽ không muốn đối phương lo lắng, cố ý giấu đi, liền im bặt.
"Cậu không nói, tớ đi hỏi chị ấy."