Chương 23

Thang máy đi lên, Trình Ánh Thu theo thói quen lướt xem tin nhắn chưa đọc trên WeChat, người làm báo như họ luôn phải giữ sự nhạy bén, điện thoại lúc nào cũng kè kè bên người.

[Tiểu Trình, đồng nghiệp bên bộ phận mình phụ trách liên lạc với Tổ Trọng án hôm qua đã làm xong thủ tục nghỉ việc rồi, công việc của cô ấy em tiếp quản nhé.]

Trình Ánh Thu không để tâm lắm, cô nhắn lại: [Ồ, vâng ạ.]

[Tôi đẩy WeChat của Đội trưởng bên đó cho em nhé.]

Đội trưởng á?

Việc nhỏ như thế này sao lại cần đến Đội trưởng nhỉ?

Trình Ánh Thu còn đang kinh ngạc, danh thϊếp cá nhân của Thu Uyển đã xuất hiện trong khung chat.

Cô định nhắn: [Chị Đổng, đổi người khác liên lạc với cô ấy được không ạ?

Gần đây em cũng khá bận.]

Cô vừa gõ xong dòng này lại xóa hết, xoa xoa thái dương đang hơi nhức rồi sửa lại thành: [Vâng ạ (icon mặt cười)].

Được, được cái quái gì chứ.

Trình Ánh Thu mặt ủ mày ê, nhấn mở danh thϊếp; tên WeChat của đối phương rất thẳng thắn, chỉ đơn giản là Thu Uyển, ảnh đại diện là phong cảnh cuối thu, một người phụ nữ nghiêng người, hai tay đút túi ngẩng nhìn bầu trời vàng rực rỡ, trông rất tự tin và phóng khoáng.

Dáng người trông cũng khá đấy, đó là đánh giá tích cực duy nhất của Trình Ánh Thu về cô.

[Vụ án gϊếŧ người 7.13 đã kết thúc, hôm kia đã chính thức được chuyển sang Viện Kiểm sát rồi, em nhớ liên hệ với Đội trưởng Thu để sắp xếp thời gian phỏng vấn, cố gắng hoàn thành dựng phim vào cuối tháng để tháng sau phát sóng nhé.]

Đài truyền hình Bồ Thần năm ngoái đã ra mắt một chuyên mục pháp luật phát sóng hàng tuần, áp dụng hình thức ghi chép vụ án mới lạ để tuyên truyền “phổ biến pháp luật”.

[Rõ rồi ạ, em thêm WeChat của cô ấy ngay đây.]Trình Ánh Thu nhấp vào thêm vào danh bạ, tự giới thiệu: [Chào Đội trưởng Thu, tôi là Trình Ánh Thu, phóng viên pháp luật của đài truyền hình.] Cô nghiến răng gửi yêu cầu, nhét điện thoại vào túi áo rồi bước ra khỏi thang máy.

*

Văn phòng Đội Kỹ thuật, hai giờ chiều, công việc của những người khác đã hoàn thành hết, Lý Hạc Vi cho phép họ về nhà chờ lệnh.

Còn cô thì ngồi tại chỗ làm, cùng Đào Linh và An Dư làm thêm giờ.

Mỗi người một việc, có lẽ khi bộ phận dấu vết bận rộn thì hai pháp y có thể hơi được thảnh thơi.

Lý Hạc Vi chơi xong hai ván Candy Crush, cuối cùng cũng phá được màn 200, cô hài lòng đặt điện thoại sang một bên, nhìn thẳng vào màn hình máy tính trầm tư suy nghĩ.

Nạn nhân khoảng 30 tuổi, cao 1m78, thời gian tử vong khoảng 7 ngày, theo logic thông thường thì người nhà sẽ báo án, sau khi được đồng nghiệp Tổ Trọng án sàng lọc, lẽ ra đã có thể nhanh chóng xác định danh tính.

Thế nhưng năm tiếng trôi qua vẫn bặt vô âm tín, Lý Hạc Vi nhấp vào biểu tượng WeChat ở góc dưới bên phải, không kìm được nhắn hỏi: [Đội trưởng Thu, kết quả sàng lọc bên chị thế nào rồi ạ?]

[Ở Bồ Thần không có thông tin trùng khớp, đang xin các thành phố cấp trên hỗ trợ điều tra.]

[Khó thật đấy, để tôi nghĩ thêm cách xem sao.]

Thi thể bị trương phềnh, mặt sưng phù biến dạng, không thể nhận dạng được; Đào Linh đã sử dụng phương pháp (kỹ thuật) để lấy vân tay và tiến hành so sánh nhưng không tìm thấy thông tin của nạn nhân trong cơ sở dữ liệu.

Vậy làm thế nào mới có thể phục hồi lại diện mạo của anh ta đây?

Lý Hạc Vi suy nghĩ kỹ lưỡng, lật tìm ảnh chụp chính diện và ảnh chụp xương sọ của nạn nhân, cố gắng tưởng tượng lại diện mạo lúc bình thường của anh ta.