Chương 5: Lời Hứa Của Riêng Đoạt Tiếu

Đoạt Tiếu nhìn vào đôi mắt của Đoạt Hải, khẽ hít mũi rồi chậm rãi lên tiếng: “Mẹ, con chưa từng nghĩ đến chuyện tự sát, đó chỉ là một tai nạn.”

Bờ vai căng cứng của Đoạt Hải lập tức thả lỏng, nét mặt trong khoảnh khắc trở nên dịu dàng hơn hẳn, ánh mắt ánh lên tia sáng lấp lánh của nước mắt. Những biến đổi này có thể qua mắt được Đoạt Tiếu thời trung học, nhưng trước Đoạt Tiếu – một người nghiên cứu tâm lý học suốt nhiều năm, thì hoàn toàn không có chỗ để ẩn giấu.

Thế nhưng, chính lúc này cô lại cảm thấy đau đớn vì sự nhạy bén của mình.

Đoạt Tiếu, nếu người đang đứng đây thật sự là em, em sẽ trả lời như thế nào?

“Được, được rồi. Mẹ biết mà.” Đoạt Hải cúi người ôm lấy con gái, mắt đỏ hoe: “Mẹ biết đó chỉ là một tai nạn thôi. Nhất định là lúc đó con thấy bên ngoài mưa to, không có chỗ nào để đi, nên mới định ngủ tạm trong xe. Nhưng con quen ngủ trên giường êm đệm mềm ở nhà, ghế sau xe thì cứng quá, làm đau con gái của mẹ. Thế là con mới uống một ít thuốc ngủ rồi thϊếp đi. Hôm đó đúng là mưa rất to, mà trong bãi đỗ xe lại vừa ẩm vừa ngột ngạt, con mở máy lạnh để ngủ, ai ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”

“Có phải vậy không, cưng?” Đoạt Hải lặp đi lặp lại như niệm chú, như thể đang cố thuyết phục chính mình.

Bà đang sợ hãi.

Khuôn mặt của Đoạt Hải phản chiếu trong đôi đồng tử trong veo của Đoạt Tiếu, trông vừa rõ ràng, vừa tàn nhẫn đến lạnh lẽo.

Tại sao bà lại sợ con gái mình là tự sát, mà nhất định phải quy sự việc này thành một tai nạn?

Bởi vì tai nạn là sự việc xác suất thấp, nếu cẩn thận hơn thì lần sau có thể hoàn toàn tránh được. Nhưng người đã từng tự sát, thì xác suất tự sát lần nữa sẽ cao hơn nhiều so với người bình thường.

Chỉ đơn giản vì lý do đó thôi sao?

Hay là... còn có điều gì khác?

Lòng bàn tay của Đoạt Hải nóng rực, như thể hơi ấm đó xuyên qua cả lớp áo mà truyền thẳng vào tim Đoạt Tiếu, khiến nơi thẳm sâu nhất của nội tâm khẽ rung lên, tảng băng dày đặc kia bắt đầu tan chảy, để lại lớp nước nhạt nhòa. Đoạt Tiếu mỉm cười, nhưng nụ cười không hề chạm đến đáy mắt.

Da đầu Đoạt Hải bất giác căng lên, bà chợt tránh đi ánh mắt dò xét của con gái, ánh mắt sắc lạnh và đầy nghi vấn, khiến tim người ta lạnh buốt.

Bác sĩ là những người không khỏe mạnh nhất, bởi họ đã chứng kiến quá nhiều bi kịch. Dù thể xác có khỏe, nhưng trái tim của họ luôn sống trong nỗi sợ bệnh tật và cái chết.

Còn nhà tâm lý học tội phạm thì trái tim lại nhuốm bẩn, bởi họ luôn nhìn chằm chằm vào mặt tối tàn nhẫn nhất của nhân tính. Dù người khác có yêu họ đến mức móc tim móc gan ra cho họ xem, họ vẫn nghi ngờ động cơ phía sau, thậm chí nghi ngờ người kia mắc bệnh gì đó khiến tim gan bị hỏng.

Thiên phú đã định, tính cách quyết định, nghề nghiệp chỉ là chất xúc tác để phóng đại bản chất ấy.

Đoạt Tiếu nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lòng bàn tay của Đoạt Hải, khẽ “ừ” một tiếng.

Đó là lời hứa của riêng Đoạt Tiếu, không phải là lời hứa sẽ sống thay cho "Đoạt Tiếu" (em gái), mà là một lời thề: sẽ đem lại sự thật cho Đoạt Hải.

Mấy ngày nữa lại trôi qua, các chỉ số sức khỏe của Đoạt Tiếu đã sớm đạt tiêu chuẩn xuất viện. Cô đã quen với những ngày chạy đôn chạy đáo ở hiện trường, giờ rảnh rỗi lâu ngày thì cảm thấy toàn thân không quen. Nhưng mỗi lần cô định đi dạo một chút, mẹ cô – Đoạt Hải – lại xem cô như công chúa kem đậu Hà Lan, không thể dầm mưa dãi nắng, đi vài bước là sợ phát tác di chứng nhiễm độc, nhất định bắt cô nằm im trên giường.

Đoạt Tiếu nằm mấy ngày liền, đến mức cảm thấy xương cốt cũng sắp mục rồi, chỉ mong sao mẹ mình mau chóng quay lại công ty đi làm. Không ngờ Đoạt Hải tuy có quay lại công ty, nhưng lại thuê một cô hộ lý tới “chăm sóc” cô. Bà Trần hộ lý này còn tỉ mỉ hơn mẹ cô, đến cả chơi điện thoại cũng không cho, nói là sẽ làm cận thị nặng thêm, khiến Đoạt Tiếu chỉ muốn đập đầu vào đậu hũ mà chết cho rồi.

Thật ra điều Đoạt Tiếu muốn làm nhất chính là được tận mắt xem hiện trường vụ án “nữ sinh cấp ba tự sát trong xe vì tình”, càng muốn xem báo cáo khám nghiệm hiện trường, bao gồm báo cáo pháp y và phân tích dấu vết. Dù sao, nếu "Đoạt Tiếu" thật sự không phải tự sát, thì giờ không chỉ đã qua 72 giờ vàng sau vụ án, mà nếu kéo dài thêm nữa, e là dấu vết của những bằng chứng sau này cũng sẽ bị xóa sạch.

Đừng tưởng Đoạt Tiếu chưa nghĩ đến việc lén chuồn lúc bà Trần uống nước hay đi vệ sinh – nhưng mỗi lần cô vừa bước tới cửa khu bệnh, đã bị bà Trần túm cổ áo lôi về, dạy dỗ một trận. Có lần Đoạt Tiếu thậm chí phá được mật mã phòng thay đồ của bác sĩ, lén mặc áo blouse trắng tính chuồn ra ngoài, cũng bị bà phát hiện rồi tóm về, đến mức Đoạt Tiếu không khỏi hoài nghi: mấy năm làm cảnh sát trước kia chẳng lẽ là uổng công hết sao?

Hôm nay, Đoạt Tiếu lại mạnh mẽ bày tỏ với mẹ mình mong muốn được xuất viện về nhà, Đoạt Hải nhất quyết không đồng ý, nhưng cũng thông cảm với sự nhàm chán của cô, nên đồng ý cho bạn học tới thăm. Sau một hồi năn nỉ, Đoạt Hải rốt cuộc đồng ý cho cô về nhà một chuyến hôm nay, nhưng tối phải quay lại bệnh viện ngủ.

Thật lòng mà nói, Đoạt Tiếu chẳng mấy hứng thú gì với đám học sinh cấp ba. Nhưng mà, hứng thú ấy mà, cũng như người độc thân lâu năm thấy cả lạc đà cũng thấy xinh. Với Đoạt Tiếu, người đã quen ngày ngày chạm mắt với bà Trần, thì quả thực có chút phấn khích.

Hơn nữa, đây quả là cơ hội tốt để điều tra mạng lưới xã hội của "Đoạt Tiếu".

Thế là Đoạt Tiếu nghiêm túc nằm trên giường, giả vờ như vừa trải qua ca phẫu thuật lớn, đang trong giai đoạn hồi phục.

Đoạt Tiếu mong mỏi mãi, cuối cùng cũng có một bạn học tới thăm. Khi nhìn thấy người đến chỉ là một nam sinh cao gầy đeo kính gọng đen, cô nhướn mày, trong lòng thấy thú vị.

Chẳng lẽ "Đoạt Tiếu" lại có quan hệ tệ đến thế trong lớp sao?

Đó là lớp trưởng lớp 10A3 – Ngô Minh. Người như tên, anh ta trông vô cùng bình thường, không có gì nổi bật, nhìn qua có vẻ thật thà chất phác. Trán đầy mụn trứng cá, sống mũi gác cặp kính đen vuông vức. Dáng cao gầy, có lẽ vì lâu ngày cắm cúi học bài nên cổ rướn ra, lưng cong lại, giống như một con tôm dài.

Cậu ta dường như không thân với "Đoạt Tiếu", chỉ đơn thuần đến thăm hỏi theo hình thức. Nhưng có lẽ vì chưa quen xã giao, hoặc không để tâm lắm, tay không chẳng mang theo trái cây hay hoa gì, chỉ mang một cái túi nhỏ.

“Bọn tớ hôm nay vừa thi giữa tháng, mọi người không tiện đến,” Ngô Minh lắp bắp:“Tớ mang cho cậu ít đồ.”

Ánh mắt u ám của Đoạt Tiếu lập tức sáng bừng.

Ồ hô, không ngờ cậu nhóc nhìn thật thà này cũng là tay lão luyện đấy chứ, lấy danh nghĩa đại diện tập thể, thực ra là mang theo tâm tư cá nhân...

Trong ánh mắt đầy mong đợi của Đoạt Tiếu, lớp trưởng Ngô lôi từ ngăn sau balo ra một quyển “53 đề thi” bìa tím và một quyển “Vương Hậu Hùng” bìa trắng.

Tất cả đều mới tinh.

Đôi mắt lấp lánh như sao của Đoạt Tiếu vỡ vụn thành bụi.

“Vậy... cậu cố học tốt nhé.” Ngô Minh như thể chưa từng nói chuyện với con gái bao giờ, mặt ngăm ngăm đỏ ửng, mắt nhìn lảng tránh, lắp ba lắp bắp nói: “Tớ về trước.”

“À, à đúng rồi.” Ngô Minh ló nửa đầu ra từ cửa, nói với vào: “Chúc cậu mau khỏe lại.”

Rồi chạy biến mất...

Đoạt Tiếu ngẩn người nhìn đống sách tham khảo: Quả nhiên là trường top đầu nhỉ? Không chỉ học sinh nam vẫn còn thuần khiết như thiếu niên manga, mà còn...

Đi thăm bạn bệnh mà lại mang sách ôn thi? Đúng là diệu diệu ếch vào nhà diệu diệu sống diệu diệu chết – diệu đến mức không thể tin nổi!

Bà Trần nhìn hết biểu cảm của Đoạt Tiếu, cười khẽ: “Này, nếu rảnh quá thì làm thêm vài đề đi, đỡ sợ sau này học không kịp!”

Đoạt Tiếu cười khinh bỉ: Bản cô nương hồi xưa ít nhất cũng tốt nghiệp thạc sĩ, trong cục ngoài Bạc Nhận ra còn ai học cao hơn nữa chứ, so với cô thì chẳng khác nào múa đao trước cửa Quan Công — tự tìm nhục!

Bà Trần nhướn mày, khoanh tay làm động tác “mời”.

Đoạt Tiếu xắn tay áo, “rút đao khỏi vỏ”, lật lướt mấy đề như gió, sau đó nở một nụ cười tự tin của cao thủ thượng thừa.

Gió ngoài cửa sổ rít lên từng cơn, nhưng vẫn không át nổi tiếng lật sách rào rào trong phòng bệnh!

===============================

Edit có điều muốn nói: khi nhắn đến bạn "Đoạt Tiếu" nguyên chủ - con gái ruột của Đoạt Hải, mình để trong ngoặc kép cho dễ hiểu nhé.