Chương 4: Nếu Thế Giới Này Không Chứa Nổi Chúng Ta, Vậy Thì Cùng Nhau Rời Đi, Có Được Không?

“Chuyện tối hôm đó, con không nhớ gì sao?” Đoạt Hải nghi ngờ đánh giá con gái mình, trong lòng lại trào lên một niềm vui thầm kín. Nếu con gái thật sự sau lần tai nạn này mà có thể quên đi cái tên đã “xơi mất đóa hoa trắng” của nhà họ, vậy thì đúng là chuyện tốt trời ban.

Đoạt Tiếu giả vờ không thấy khóe miệng mẹ mình sắp cong lên tới trời, trả lời một cách nước đôi: “Đại khái thì con vẫn còn nhớ, nhưng con muốn biết một vài chi tiết cụ thể hơn.”

Đoạt Hải nhìn cô một cái đầy nghi hoặc, Đoạt Tiếu chỉ còn biết gãi đầu, cười gượng. Đoạt Hải tuy không muốn hồi tưởng lại chuyện đêm đó, nhưng vì lo con gái sau vụ ngộ độc khí CO để lại di chứng nên cuối cùng vẫn kể rõ ràng.

“Tối ngày mùng 8, trời oi bức đến mức không thở nổi, sắp đổ mưa to.”

“Chuyện con yêu sớm và công khai với Bạc Nhận hôm đó bị một bạn học nặc danh tố cáo, sau đó giáo viên chủ nhiệm lập tức thông báo cho phụ huynh.”

“Từ chiều lúc mẹ đón con từ trường về nhà, không khí giữa hai mẹ con đã vô cùng căng thẳng. Hai mẹ con đã cãi nhau một trận lớn, tranh chấp cũng chỉ xoay quanh mấy điều như ‘phải tập trung vào học hành, yêu đương là chuyện sau này’, ‘hai đứa đều là con gái, có gánh vác nổi tương lai không’, ‘mẹ là người từng trải, mẹ biết hai đứa ở bên nhau sẽ rất khó khăn’... ”

“Dù con đã đến tuổi dậy thì, bắt đầu có ý thức cá nhân, nhưng con chưa bao giờ là đứa trẻ chỉ biết đến bản thân, vô lý vô cớ. Nếu là lời khuyên con chấp nhận được thì con vẫn thường nghe theo.”

“Nhưng hôm đó, có lẽ chuyện này là ranh giới mà con không muốn nhượng bộ. Dù mẹ có nói thế nào con cũng không chịu lùi bước. Hai mẹ con càng lúc càng cãi to, đến cuối cùng con đập cửa bỏ đi.”

“Con bỏ ra ngoài lúc gần 11 giờ. Trước đây con cũng từng ra ngoài đi dạo để xả stress khi có cảm xúc tiêu cực, hơn nữa khu nhà mình an ninh rất tốt, ra vào đều có kiểm soát. Mẹ lại đang giận nên nghĩ con chỉ ra ngoài chạy bộ, hít thở, nên cứ ngồi trong nhà đợi con về.”

“Ai ngờ gần 12 giờ vẫn chưa thấy con, mẹ bắt đầu cảm thấy có điều gì không ổn. Gọi điện thì máy vẫn đổ chuông nhưng không ai nghe máy. Mẹ đoán con vẫn đang giận, trong lòng vừa lo vừa tức, nhưng lại nghĩ chìa khóa vẫn đang ở con, nếu con muốn về thì vẫn vào được nhà, nên cũng tự trấn an.”

“Không ngờ sau đó mẹ ra ngoài tìm một vòng cũng không thấy con. Cả mấy chỗ con hay ngồi như xích đu hay máy chạy bộ cũng không thấy. Lúc đó mẹ hoảng loạn thật sự, lập tức liên lạc bạn thân của con, cả cô giáo chủ nhiệm, hỏi xem con có ở lại nhà bạn không. Còn mẹ thì lái xe tìm khắp các khách sạn quanh nhà xem con có thuê phòng nghỉ không.”

“Không có... đâu cũng không có... ” Giọng Đoạt Hải run rẩy hoảng loạn, ánh mắt mơ hồ, như thể lại trở về đêm con gái mất tích ấy: “Tới tận năm giờ sáng, cảnh sát gọi điện nói phát hiện con nằm ở ghế sau chiếc xe dự phòng nhà mình, đã không còn hơi thở.”

“Bầu trời như sụp đổ, con đường phía trước chìm vào bóng tối. Mẹ cảm thấy chính mình cũng không còn hơi thở.”

“Mẹ đã xem những bức ảnh hiện trường mà cảnh sát chụp. Trong túi áo bên trái của con có một phong thư hình trái tim, bên trong là thư tình Bạc Nhận viết cho con... và thư tuyệt mệnh con để lại. Sau đó cảnh sát kiểm tra nhật ký liên lạc của con. Tối hôm đó, con đã nhắn cho Bạc Nhận một tin nhắn: ‘Thế giới này không dung được chúng ta, cùng nhau đến một thế giới khác, được không?’”

“Mẹ thề, nếu con có thể tỉnh lại, cho dù con thích ai, muốn ở bên ai, mẹ cũng sẽ ủng hộ vô điều kiện. Không ngờ con thật sự tỉnh lại. Bác sĩ đều nói lúc con được đưa đến bệnh viện đã ngừng tim, ngừng thở, vậy mà vẫn có thể hồi phục, hơn nữa không để lại di chứng gì nghiêm trọng, ca này bác sĩ cũng gần như chưa từng gặp.” Đoạt Hải yêu thương vuốt tóc cô, vừa khóc vừa cười: “Ông trời vẫn trả lại con gái cho mẹ.”

Đoạt Tiếu hơi thấy ngượng ngùng. Là một người gần ba mươi tuổi, cô đã rất lâu rồi không cảm nhận được sự âu yếm như thế từ cha mẹ. Huống hồ, cô căn bản không phải là đứa con gái yêu quý mà Đoạt Hải đang nghĩ tới, cô chỉ là một linh hồn lạc lối, xuất hiện sai thời điểm trong sai thân xác.

“Đêm hôm đó, camera có quay được cảnh con vào chiếc xe dự phòng nhà mình không?” Đoạt Tiếu đưa ra nghi vấn của mình: “Trước và sau khi vụ việc xảy ra, có ai tiếp cận chiếc xe đó không?”

Nhắc tới chuyện này, vẻ mặt Đoạt Hải đầy vẻ hối hận: “Sau đó cảnh sát đã điều tra video giám sát ở cổng bãi đậu xe, xác nhận rằng lúc 11 giờ 1 phút con đã bước vào bãi xe, sau đó không thấy rời khỏi nữa. Người vào bãi xe sau con, ngoài bà dì giàu có kia và cậu bạn trai trẻ của bà ta thì không còn ai khác. Mẹ cứ nghĩ con sẽ ở nhà bạn học qua đêm hoặc ra ngoài thuê khách sạn ở, không ngờ tới việc phải kiểm tra camera giám sát trong khu chung cư, nếu không thì đêm đó đã không tìm con mỏi mắt như vậy... ”

“Chiếc xe có dấu hiệu bị cạy phá gì không?” Đoạt Tiếu hỏi tiếp.

“Vì sau đó xảy ra tai nạn xe, nên cản sau và phần cốp sau bị biến dạng, cửa sau cũng bị mở do lực tác động từ bên ngoài. Nhưng cảnh sát sau khi điều tra kỹ lưỡng thì xác nhận: trước khi tai nạn xảy ra, cửa xe và cửa kính đều đóng kín, điều hòa trong xe bật ở mức mạnh, hướng gió hướng xuống, nhiệt độ bên trong xe chỉ khoảng 20 độ C, và xe đang trong trạng thái nổ máy chờ. Trong điều kiện như vậy, xăng cháy không hoàn toàn, cộng thêm việc bãi xe dưới tầng hầm không có sự lưu thông không khí, hệ thống tuần hoàn trong xe lại được bật, thì rất dễ dẫn đến ngộ độc khí CO, thậm chí chỉ cần nửa tiếng là có thể khiến người ta hôn mê hoặc tử vong.”

“Cảnh sát cũng phát hiện trong mẫu máu của con có thành phần thuốc an thần.” Đoạt Hải đau đớn nói: “Lúc con lên cấp ba, áp lực học hành lớn, có biểu hiện của suy nhược thần kinh. Mẹ từng dẫn con đi khám bác sĩ, bình thường con không uống thuốc, chỉ khi thi ở nơi lạ con mới uống một ít, nhưng trong túi con vẫn luôn có sẵn.”

Đoạt Tiếu linh cảm có điều gì đó, xác nhận lại: “Mẹ ơi, hôm đó Bạc Nhận cũng nhảy lầu tự sát phải không?”

Nhắc đến Bạc Nhận, sắc mặt Đoạt Hải trở nên khó xử, u ám hẳn đi, khó nhọc nói: “Đúng vậy. Sau khi trả lời tin nhắn của con, con bé cũng nhảy lầu tự tử.”

Dựa theo những thông tin từ mẹ Đoạt Hải cung cấp, Đoạt Tiếu mô phỏng lại tình huống đêm hôm đó trong đầu:

Đó là một đêm hè ngột ngạt đến mức khó thở, mưa to sắp trút xuống.

“Có bao giờ mẹ quan tâm đến con không? Mẹ chỉ biết lo chuyện làm ăn, có bao giờ mẹ để ý tới cảm xúc của con?” Thiếu nữ đầy ấm ức, nước mắt lưng tròng: “Mẹ dựa vào đâu mà cấm con? Bạc Nhận tốt với con gấp ngàn vạn lần mẹ! Khi con ốm sốt ai chăm sóc con? Khi con mất ví, mất điện thoại không có nơi về thì ai đến đón con? Khi con bị bạn bè bắt nạt mẹ có bênh con không?”

“Được lắm, mẹ nuôi con ăn học bao nhiêu năm, cuối cùng chỉ nhận lại một bụng oán hận, chẳng được chút gì à!” Đoạt Hải giận dữ, phẫn nộ lẫn bất lực dâng lên cuồn cuộn, cố khuyên: “Không nói đến chuyện yêu sớm là sai, con nên tập trung vào việc học!”

“Con nhìn xem, Bạc Nhận cũng là con gái, các con thì có thể có tương lai gì? Con bé chỉ là con của một cô giáo nghèo, nó có thể cho con được gì?” Đoạt Hải càng nói càng giận, như muốn biến những lời trách móc thành mũi tên bắn thẳng vào đứa con gái không hiểu chuyện: “Con đâu có mạnh mẽ, thông minh như mẹ, con mềm yếu thế này, sau này nếu không ai bảo vệ thì làm sao sống được?”

Đôi mắt hạnh tròn của Đoạt Tiếu ngân ngấn nước, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên vì kìm nén cảm xúc, cuối cùng không nhịn được mà nước mắt lã chã rơi. Vừa nức nở, cô vừa phản bác: “Sau này con thế nào thì liên quan gì đến mẹ! Con không cần mẹ lo! Con nhất định sẽ bên Bạc Nhận, mãi mãi mãi mãi bên nhau!”

“Không ai ủng hộ các con đâu, thế giới này không chấp nhận các con, con biết không? Mẹ là người từng trải, mẹ nói thật, không ai chấp nhận các con bên nhau cả! Ai cũng sẽ nhìn các con như quái vật! Các con sẽ bị xã hội ruồng bỏ!”

Đoạt Tiếu chết lặng, như vừa bước ra từ chiếc chăn ấm giữa mùa đông mà bị hắt cả xô nước lạnh. Khuôn mặt trắng bệch mất hết vẻ hồng hào, chỉ còn lại sự tái nhợt. Đôi mắt như phủ sương bỗng trở nên sáng rực, dường như đã hạ quyết tâm.

Cô nhìn chằm chằm vào mẹ, cố tìm chút dịu dàng và thấu hiểu trong ánh mắt ấy. Tiếc thay, đáp lại chỉ là ánh mắt lạnh lẽo đầy thất vọng. Máu nóng dồn lên, cô run rẩy mở cửa, rời khỏi ngôi nhà không chứa nổi mình, cũng không chứa nổi tình yêu của mình.

Cô lau nước mắt, bước nhanh vào bãi xe dưới tầng hầm. Nơi ấy vốn đã lạnh lẽo u ám, lại thêm mùi khí ngột ngạt như tử khí quẩn quanh. Gần nửa đêm, nơi này tĩnh lặng như cõi chết, ánh đèn nhợt nhạt càng làm tăng thêm không khí rợn người.

Đoạt Tiếu mở khóa xe, ngả người xuống ghế sau, cuối cùng òa khóc như vỡ òa sau bao kiềm chế. Khóc mệt rồi, cô mở điện thoại, lần lượt xem lại từng tin nhắn với Bạc Nhận. Dù má vẫn còn vương nước mắt, khóe môi vẫn khẽ cong lên. Nhưng tiếng gào của mẹ như còn vang vọng bên tai, nụ cười ấy tan biến như hoa bồ công anh bay theo gió, chỉ còn lại vị đắng chát nơi đầu lưỡi.

“Nếu thế giới này không chứa nổi chúng ta, vậy thì cùng nhau rời đi, có được không?”

Cô đặt điện thoại xuống, không hy vọng muộn thế này Bạc Nhận sẽ trả lời, nhưng vẫn mong một chút an ủi khi trái tim mong manh đang vỡ vụn. Nước mắt trào ra, thấm vào tai, môi, đắng ngắt. Cô đưa tay che mặt, nước mắt thấm ướt tay áo đồng phục, loang thành một mảng đậm màu.

Điện thoại rung lên.

Giữa làn nước mắt mờ ảo, một chữ vẫn hiện rõ: “Được.”

Đoạt Tiếu nuốt viên thuốc trắng nhỏ, tra chìa khóa vào xe, khởi động động cơ, bật chế độ tuần hoàn nội bộ, khóa cửa xe. Cô định nằm ở ghế lái mà thϊếp đi như thế, nhưng cảm giác chết như vậy quá cô độc, nên cô chui xuống ghế sau, ôm chặt con thú nhồi bông mà Bạc Nhận tặng rồi thϊếp đi...

Đoạt Tiếu nhíu mày, ánh mắt chợt sáng lên: “Mẹ ơi, con muốn xem video giám sát của bãi đậu xe đêm hôm đó.”

“Đoạt Tiếu, con lúc đó... thật sự không từng nghĩ tới... ” Đoạt Hải dừng lại, ánh mắt đầy lo lắng nhìn cô, như muốn hỏi lại mà không dám mở lời.

Đoạt Tiếu tất nhiên hiểu mẹ muốn hỏi gì, muốn hỏi cô đêm đó có thực sự định tự sát hay không, nhưng lại sợ chạm đến vết thương lòng của con gái.

Rõ ràng, từ tình trạng hiện trường, từ tình huống lúc phát hiện "thi thể", kết hợp với những sự việc trước sau cùng các mối quan hệ xã hội của nạn nhân, cảnh sát và Đoạt Hải đều đi đến kết luận hợp lý.

Đoạt Tiếu mới tròn mười sáu tuổi, là một thiếu nữ tuổi dậy thì đầy cảm xúc, có thể lực và trí tuệ gần với người trưởng thành, nhưng thiếu kinh nghiệm sống, dễ bị cảm xúc chi phối dẫn đến hành vi cực đoan. Qua lời kể của mẹ, cô là người sống tình cảm, đặc biệt coi trọng mối tình đầu, điều đó rất phù hợp với hệ giá trị của cô.

Nói cách khác, động cơ tự sát là có và hợp lý.

Dù Đoạt Tiếu chưa từng tận mắt xem ảnh “thi thể”, nhưng kết luận cái chết do ngộ độc khí CO là hợp lý (cũng nhờ có Bạc Nhận - người thẳng thắn chua ngoa từng mỉa mai rằng bác sĩ mà nhìn không ra chết vì ngộ độc CO thì chỉ nên đi làm thú y).

Nhưng... cách chết của Đoạt Tiếu, thật sự là tự sát sao?

Liệu có khả năng nào khác hay không?