Phòng chăm sóc đặc biệt, Bệnh viện trung tâm thành phố Trường Ninh.
Những bức tường trắng xám lạnh lẽo, ánh đèn trắng nhợt nhạt, bệnh nhân sắc mặt tái xanh nằm yên lặng trên giường, mạng sống được duy trì nhờ truyền dịch tĩnh mạch. Tiếng "tít tít" đều đều trầm đυ.c của máy theo dõi điện tim không hề mang lại sự sống mà chỉ càng khiến nơi này nhuốm thêm tử khí nặng nề. Không khí ở đây như đông cứng lại, mỗi một hơi thở yếu ớt của những con người đang cận kề cái chết đều như rút đi một phần sinh mệnh của họ.
Căn bệnh hoành hành trong cơ thể họ suốt nhiều năm trời, cơ thể đã mục rữa đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tựa như chỉ cần một làn gió nhẹ lướt qua là sẽ lập tức sụp đổ. Hoặc là do tai nạn bất ngờ, biến những thân thể từng khỏe mạnh, cường tráng thành đống máu thịt be bét, tan nát không còn hình dạng. Đây có lẽ là nơi gần với cái chết nhất trên cõi đời này. Sự nặng nề ấy cũng ảnh hưởng đến tâm trạng của các y bác sĩ – nơi này hiếm khi thấy được một nụ cười.
Còn những bệnh nhân trông bề ngoài vẫn còn trẻ trung, khỏe mạnh nhưng lại hôn mê không tỉnh, thì lại càng khiến người ta xót xa và thương cảm hơn. Trên giường số 5 là một cô bé khoảng mười lăm mười sáu tuổi. Gương mặt sau lớp mặt nạ dưỡng khí vẫn non nớt, xinh đẹp như một nụ hoa vừa chớm nở – đáng tiếc chưa kịp bung cánh, đã bị cơn mưa đá bất ngờ đông cứng lại trong màu trắng nhợt nhạt của cái chết.
“Nghe nói cô bé giường số 5 tự tử bằng khí gas, chỉ vì người nhà cấm yêu sớm.”
“Tội thật, không biết có cứu được không?”
“Cũng may phát hiện kịp thời, mạng thì giữ được, nhưng hình như não đã bị tổn thương rồi, có tỉnh lại được hay không vẫn chưa chắc nữa.”
Hai hộ lý vừa nhúng cây lau sàn vào dung dịch khử trùng, vừa lau dọn khu vực ngoài cửa phòng ICU, vừa thì thầm bàn tán về cô bé chỉ cách một bức tường, trên gương mặt tràn đầy vẻ tiếc nuối.
Đoạt Hải đã thay đồ từ trước, mặc áo blouse trắng vừa được khử trùng, mang bao giày, rồi mới được phép vào thăm. Sáng nay bác sĩ đã thông báo tình hình con gái với cô - các chỉ số sinh tồn của Đoạt Tiếu đã ổn định, có thể chuyển ra phòng bệnh thường, nhưng việc liệu con bé có thể tỉnh lại hay không, khi nào tỉnh lại, vẫn là ẩn số.
Đoạt Hải khoảng hơn 40 tuổi, dáng người và diện mạo đều nổi bật, cử chỉ toát lên khí chất sắc bén của một nữ doanh nhân thành đạt. Thường ngày, cô là người quyết đoán, mạnh mẽ, hành động dứt khoát.
Nhưng giờ phút này, trước giường bệnh của con gái, cô chỉ là một người mẹ kiệt quệ và tan nát cõi lòng. Có lẽ vì mấy ngày qua chưa được chợp mắt, khuôn mặt vốn được chăm sóc kỹ lưỡng nay đầy vẻ mệt mỏi, những nếp nhăn nơi khóe mắt rõ ràng hẳn lên, tóc mai lưa thưa vài sợi bạc nổi bật rõ rệt.
Phòng ICU có quy định nghiêm ngặt về vệ sinh, để tránh nhiễm trùng cho bệnh nhân, thời gian thăm nuôi của người nhà tối đa chỉ được phép trong vòng 30 phút.
Đoạt Hải ngồi bên mép giường, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Đoạt Tiếu. Nước mắt lấp lánh trong mắt cô, giọng khàn khàn nghẹn ngào:
“Nếu con chịu tỉnh lại, mẹ sẽ không bao giờ cấm con yêu sớm nữa... mẹ cũng sẽ không hỏi con vì sao lại thích con gái... ”
Trên đầu Đoạt Tiếu gắn đầy những điện cực dày đặc như mạng nhện - thiết bị đo điện não đồ.
Nhưng màn hình biểu thị sóng não của Đoạt Tiếu vẫn hoàn toàn bất động, cho thấy cô vẫn đang chìm sâu trong hôn mê, hoàn toàn không thể cảm nhận hay tiếp nhận bất kỳ tín hiệu nào từ thế giới bên ngoài.
Đoạt Hải nắm tay con khẽ run rẩy. Khi nghe tin con xảy ra chuyện, cô có cảm giác như trời sập, choáng váng đến mức hoài nghi có phải đã nhầm người. Trong lúc đợi cấp cứu, cô cứ như ngồi trên đống lửa, lòng dạ không yên. Nhưng đến khi tận mắt thấy con gái hôn mê bất tỉnh nằm đây, nỗi đau trong lòng cô như sắp vỡ òa.
Cô nghẹn ngào, nước mắt chực trào:
“Mẹ chỉ có một đứa con là con thôi... Nếu con không còn nữa, mấy tòa nhà mẹ mua rồi biết để lại cho ai đây?”
Biểu đồ điện não của Đoạt Tiếu vẫn im lìm như mặt hồ đóng băng, không chút dao động.
Đoạt Hải tiếp tục thì thầm những lời thủ thỉ, toàn là chuyện vặt thường ngày: hôm nay có chuyện gì mới, trường học thế nào, mẹ vừa mua thêm tài liệu học tập cho con, còn mời thêm vài gia sư dạy kèm...
“Bảo bối à, ở đây chắc là buồn lắm đúng không? Đợi sức khỏe con ổn hơn một chút, mẹ sẽ chuyển con đến phòng VIP, bên giường con mẹ sẽ bày thật nhiều hoa, mỗi ngày mẹ đều đến kể chuyện cho con nghe, toàn là những câu chuyện con yêu thích... ”
Tối quá.
Không chỉ là tối mà là một loại bóng tối nuốt chửng tất cả ánh sáng. Cơ thể cô như đang chìm sâu vào nước, mãi mãi không thể chạm đáy. Áp lực từ bốn phía như ép nát phổi cô, chút oxy cuối cùng rò rỉ qua kẽ răng, giống như một tiếng thở dài dài đằng đẵng, để tiễn biệt một sinh mệnh sắp lìa đời.
Nhiệt độ cơ thể giảm, màng nhĩ vang lên tiếng ong ong, ánh sáng trước mắt dần tối lại. Đoạt Tiếu đã không còn sức để vùng vẫy nữa. Trước khi bị bọn người trong tổ chức phi pháp trói ngược tay, buộc đá vào cổ chân và ném xuống sông, cô đã bị trúng mấy phát đạn, mất máu quá nhiều nên sinh mệnh đang nguy kịch.
Thật ra, nhiệm vụ nằm vùng của cô vốn tiến triển rất thuận lợi, cuối cùng cũng lấy được chứng cứ chí mạng về tổ chức buôn bán nội tạng người xuyên quốc gia. Chỉ cần mang được chứng cứ đó ra ngoài một cách an toàn, là có thể quét sạch toàn bộ tổ chức tội ác này. Nhưng không ngờ, vào đêm trước khi kết thúc nhiệm vụ, cô phát hiện tổ chức này dường như đã nghe được tin phong phanh, quyết định gϊếŧ chết ba cô gái bị bắt cóc để “giao hàng”, đổi lấy tiền. Đoạt Tiếu vì bảo vệ ba đứa trẻ đó nên đã để lộ thân phận.
Đoạt Tiếu từng nghe lướt qua lời giảng đạo của một số tôn giáo, đại ý là trước khi con người chết, trước mắt sẽ hiện lên những hồi ức ấn tượng sâu sắc nhất trong đời, để linh hồn tổng kết lại những trải nghiệm cuộc đời, mang theo chúng để bước sang kiếp sau.
Hình ảnh khắc sâu nhất trong đầu Đoạt Tiếu gần như đều là về người đó:
“Cô và tôi không giống nhau, cô chưa lún quá sâu. Đi làm giảng viên tâm lý học ở đại học, sống một cuộc đời bình thường và ổn định nhưng hạnh phúc, đó là một lựa chọn rất tốt.” Những đốt ngón tay thon dài và có lực siết chặt lấy con dao mổ, ánh sáng bạc sắc bén của lưỡi dao phản chiếu ánh sáng, nhưng lại không sắc bằng ánh mắt cô ấy.
“Giấy ủy quyền người giám hộ, ký cái này là tôi thành người thân của cô à?” Cô ấy tập tễnh bước tới, cau mày nói: “Cô làm cái này để làm gì, cô đâu có gì để lại cho tôi thừa kế đâu, tôi chẳng được đồng nào cả.”
“Mấy người các anh lúc đầu không cho phụ nữ cơ hội cống hiến cho xã hội, sau đó khi người ta không làm được gì lại bảo phụ nữ trời sinh bất tài. Tôi thấy không phải không có năng lực, dù là thiên tài mà bị nhốt lại chỉ dạy 1+1 thì cũng thành ngốc thôi.”
“Tôi không có người yêu liên quan gì tới anh. Đôi tay tôi chạm qua biết bao tử thi thì đã sao. Tôi thấy mấy cái đám cưới toàn gay nam gái nɠɵạı ŧìиɧ của các anh còn chẳng bằng một đám tang vui vẻ. À đúng rồi, nhớ đi xét nghiệm máu đấy, có HIV thì nên chữa sớm.”
“Tự sát à? Anh từng thấy ai dùng tay phải đâm ngược từ sau lưng vào tim bên trái để tự sát chưa?”
“Cái đám thịt vài lạng giữa hai chân anh mà mọc được lên não thì tốt quá. À, xin lỗi, tôi sai rồi, tôi bịa đấy, chỗ đó của anh không tới vài lạng đâu.”
---------------------------
Đoạt Tiếu không kìm được mà bật cười, sắp chết đến nơi rồi mà trong đầu toàn là hình bóng người cộng sự pháp y vừa cay nghiệt vừa độc miệng đó. Mặc dù trái tim yếu mềm của cô từng nhiều lần bị người kia đâm trúng, nhưng mỗi lần nhớ đến cảnh cô ấy chửi lũ khốn, cô vẫn không nhịn được cười. Dao đâm vào người mình thì đau, đâm vào lũ đáng ghét kia thì sướиɠ.
Cô tin tưởng người đó một cách vô điều kiện, thậm chí còn hơn cả tin vào bản thân mình.
Cô ấy nhất định sẽ tìm ra manh mối từ thi thể mình, phát hiện ra chứng cứ đủ sức tiêu diệt tổ chức buôn người xuyên quốc gia đó.
Chỉ là... thật ngại quá, lại làm phiền cô ấy dọn mớ hỗn độn mình để lại.
Hai người còn ký cả “giấy chứng nhận kết hôn”, nhưng bản thân lại tay trắng, chẳng để lại chút tài sản nào, còn bắt người ta lo chuyện hậu sự.
Đúng là đồng đội hố hàng.
Đoạt Tiếu nghĩ đến gương mặt cau có đầy khó chịu nhưng lại phải miễn cưỡng làm việc của cô ấy, lại không nhịn được cười. Hình như... chết đuối cũng không đau lắm nhỉ...
Mẹ của Đoạt Tiếu – Đoạt Hải – đã nói rất nhiều, nói đến mức y tá phải lịch sự nhắc nhở đến giờ thăm bệnh mới lau nước mắt tạm biệt: “Con yêu, lần sau mẹ sẽ dẫn theo mẹ nhỏ tới thăm con, đó là một cô gái eo thon chân dài, chắc chắn con sẽ thích... ”
Máy đo điện não đồ đột nhiên xuất hiện dao động, như một hòn đá rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, sinh ra vô số gợn sóng. Đoạt Tiếu bật dậy, miếng băng dán trên mu bàn tay bị bung ra, kim truyền dịch rơi khỏi, máu rịn ra vài giọt. Đoạt Tiếu và Đoạt Hải bốn mắt nhìn nhau, nhất thời không hiểu người chị xinh đẹp bên giường là ai, khiến không khí hơi... ngượng ngùng.
“Ở đâu, ở đâu, chị gái xinh đẹp ở đâu vậy?” Đoạt Tiếu bắt được từ khóa, mắt sáng như đèn l*иg. A! Vừa rồi tôi nghe thấy có chị gái xinh đẹp, đây chắc chắn là thiên đường rồi đúng không! Nhất định là ông trời thấy tôi dũng cảm anh hùng nên thưởng cho tôi một thiên đường đầy chị gái xinh đẹp đúng không!
“Hu hu hu hu, con ơi, con không sao thật tốt quá rồi! Tiểu Tiếu của mẹ!” Đoạt Hải ôm chặt lấy Đoạt Tiếu, vừa khóc vừa cười vì vui mừng: “Con tỉnh rồi! Con đúng là con gái mẹ, sao có thể treo cổ chết vì cái cây cong chưa kịp mọc như Bạc Nhận được chứ, ngoài kia còn cả biển sao trời rộng mà! Bạc Nhận đó cho con uống bùa mê gì rồi, khiến con định chết chung với cô ta... ”
Kết hợp với hoàn cảnh hiện tại và tên đeo trên cổ tay, dù bị vùi vào trong vòng ngực to lớn của mẹ ruột đến mức nghẹt thở, Đoạt Tiếu vẫn kịp phân tích được các dữ kiện sau:
Thứ nhất, cô không lên thiên đường, không được tiên nữ nào đón, mà là xuyên vào cơ thể của một nữ sinh trung học chết ngoài ý muốn. Chị gái khí chất xuất chúng này là mẹ ruột, và mẹ cô nghĩ rằng cô tự sát vì tình.
Thứ hai, hình như cô có rất nhiều mẹ nhỏ trẻ trung xinh đẹp.
Thứ ba, chủ nhân cũ của cơ thể cũng tên là Đoạt Tiếu, đồng âm nhưng khác chữ. Đáng sợ hơn, người yêu của cô ta hình như cũng tên là Bạc Nhận. Mấy từ này cô còn hiểu, chứ ghép lại với nhau thì đầu óc cô lag mất.
Khi được mẹ buông ra, cô hít sâu một hơi, mở miệng nói ngay: “Mẹ, con vào ICU bằng cách nào? Còn Bạc Nhận thì chết sao?”
Nghe thấy con gái tỉnh dậy mà câu đầu tiên là hỏi người yêu – Bạc Nhận, trán Đoạt Hải giật mấy cái gân xanh, cố gắng kiềm chế cơn bốc đồng muốn lấy dép tát vào mặt con bé.
“Con uống thuốc ngủ, rồi ngủ luôn trong xe nhà mình, quên tắt động cơ.” Đoạt Hải bực bội nói: “Lần sau dù có cãi nhau thế nào mẹ cũng không cho con bỏ nhà đi nữa.”
Đoạt Hải: “Còn Bạc Nhận, cô ta ngã chết rồi, không liên quan đến con.”
Đoạt Tiếu soạt soạt tháo hết dây đo trên người, rồi phựt một cái giật miếng băng trên tay, sau đó xỏ tất vào chân.
Trước ánh mắt giãn to vì sốc của y bác sĩ, Đoạt Tiếu phấn khích hét: “Có án mạng! Con đi đây!”