Chương 1: Cái Chết. Hy Vọng

Cô siết chặt vật đó trong tay, lực mạnh đến mức lòng bàn tay hằn sâu dấu vết, như thể thứ ấy sắp hòa tan vào da thịt.

Phải làm sao đây?

Bọn họ đã biết cả rồi. Ai đó đang cố gắng vạch trần những góc tối bẩn thỉu nơi này, lột bỏ lớp vỏ truyền thống hào nhoáng bên ngoài, để ánh sáng phơi bày sự thật nồng nặc mùi thối rữa của tội ác.

Tội ác ấy, chẳng khác gì bức tường lấm lem trong căn phòng biệt giam này - là dấu vết đáng sợ được khắc lên bằng máu và sự sụp đổ của biết bao thiếu nữ từng kiêu hãnh, từng ngẩng cao đầu.

Một cơn rùng mình lướt qua cô. Cơ thể đã mấy ngày không được ăn uống, yếu ớt đến mức khó đứng vững, nhưng trong ý thức mơ hồ vẫn có một tia bản năng hoảng sợ trước cái chết.

Có lẽ, dưới sự đe dọa hoặc dụ dỗ của họ, chẳng bao lâu nữa sẽ có người chỉ đích danh: Tất cả là do cô làm.

Nơi cô từng đặt chân đến, những người cô từng tiếp xúc, thậm chí ngay cả bản thân cô tất cả đều không tránh được cảnh bị mổ xẻ, từng chút một, như một cuộc giải phẫu man rợ.

Phải làm sao?

Thứ cứng trong tay cô bắt đầu nóng lên, như muốn thiêu rụi lòng bàn tay. Cô nghiến răng nhìn nó, chỉ mong nó có thể hòa tan vào máu thịt mình, giấu đi vĩnh viễn.

Giấu trong kẽ tường?

Không được.

Ngay cả một tên ngốc cũng hiểu rằng chỗ này sẽ bị lục soát, từng tấc đất đều không thể bỏ qua.

Nuốt vào bụng?

Vẫn không được.

Dù cô có thể tìm cách bọc lại nó bằng màng nhựa, tránh cho nó bị dịch dạ dày ăn mòn, nhưng ai dám chắc họ sẽ không ép cô móc ra? Hoặc, sau khi cô chết, sẽ không mổ xác?

Ngay cả khi mọi chuyện suôn sẻ, cô được hỏa táng ngay, thì chứng cứ cũng sẽ theo cô hóa thành tro tàn.

Rốt cuộc, phải giấu ở đâu?

Một cơn choáng ập đến, cô phải chống tay vào tường để không ngã gục. Bàn tay nhói đau âm ỉ, như bị thứ gì sắc nhọn cứa vào.

Sao tay lại đẫm mồ hôi vậy?

Cô cúi đầu nhìn, máu loang đỏ lòng bàn tay, hòa với màu gỉ sắt.

Một con dao gỉ cùn nằm gọn trong đó.

Có lẽ, cô nên thấy may mắn vì lớp gỉ ấy, nếu nó vẫn còn sáng loáng, có lẽ đã sớm bị người ta lấy mất rồi.

Cô phải mất nhiều công sức mới moi được con dao ra khỏi kẽ hở.

Trời vẫn chưa tuyệt đường mình.

Khóe môi cô khẽ cong, nở nụ cười giễu cợt: Hay là... trời đang muốn đẩy mình đến đường cùng?

Lưỡi dao quá cùn, khiến cô không thể rạch được vết thương như ý, ngược lại chỉ để lại những đường rách ngang dọc, máu tuôn xối xả.

Cô cắn chặt vạt áo, như muốn tự lóc một mảnh thịt từ chính mình, rồi “xoạt” một tiếng, xé vải ra thành một dải băng thô sơ, buộc chặt nơi động mạch. Một kiểu băng bó qua loa, như đang quấn lại món hàng rách vỏ.

Cô cắn răng chịu đựng, thân thể lạnh run, ý thức dần dần tản mát.

Cái chết. Hy vọng.

Ngay sát ranh giới giữa sống và chết, trong đầu cô lại chỉ có một chữ: hy vọng.

Hy vọng có thể sống sót rời khỏi đây.

Hy vọng thi đỗ trường đại học mơ ước.

Hy vọng được nắm tay người mình yêu, đường hoàng đi dưới ánh nắng mặt trời.

Mùa xuân, họ có thể hôn nhau dưới tán cây, nơi hoa đào rực rỡ nở rộ;

Mùa hè, họ nắm tay nhau, cùng chèo thuyền qua ao sen, nơi lá xanh trải dài, hoa nở hồng rực;

Mùa thu, họ bước đi trên con đường trải đầy lá phong đỏ, như đang tiến vào lễ đường dưới trời thu trong xanh;

Mùa đông, họ co mình trong căn nhà nhỏ ấm cúng, tuyết rơi trắng xóa bên ngoài. Cô ngồi bên lò sưởi, tay đan chiếc khăn len cho người mình yêu...

Những điều giản đơn mà bao người bình thường đều mong ước.

Cô chưa bao giờ nghĩ mình là kẻ dị loại.

Dù nơi đây - cái nơi mà thế giới quan đã vặn vẹo méo mó như một sợi dây thừng bị xoắn đến cực hạn. Dù có bị tẩy não, bị tra tấn thể xác lẫn tinh thần, bị coi là bất thường, bị gọi là lệch chuẩn, là "người cần uốn nắn hành vi", bị xa lánh, bị cô lập.

Cô vẫn chưa từng nghĩ mình là một kẻ dị dạng.

Một con tim yêu thương một con tim - sai ở đâu?

Một tâm hồn khát khao một tâm hồn khác - có gì là tội lỗi?

Đem trinh tiết ra trao đổi lấy hôn nhân hạnh phúc thì không sai; Chịu đựng, nhẫn nhục, không phản kháng để giữ cái gọi là gia đình hòa thuận thì cũng không sai; Vì quyền lợi, vì thăng tiến, vì lợi ích, thậm chí vì “truyền thống nối dõi tông đường” mà kết hôn thì được khuyến khích.

Vậy mà hai người thật lòng yêu nhau, chỉ vì cùng giới, lại bị coi là tội lỗi trời không dung đất không tha?

Thật nực cười!

Cuối cùng, cô không thể gắng gượng thêm. Con dao rơi khỏi tay, rơi xuống như một con bướm gãy cánh.

Chôn một xác chết là đoạn kết.

Gieo một hạt giống mới là khởi đầu.

Cô ngửa mặt nằm xuống, dao nằm bên cạnh, như cánh bướm rơi rụng. Cô chậm rãi nhắm mắt lại, nơi khóe môi, nở một nụ cười dịu dàng.

Thật sự... rất muốn gặp lại cô ấy.