Chương 9

Khương Thất nắm chặt chiếc chảo mới tinh trong tay, cô biết chảo chống dính gần như không có sát thương với zombie, nhưng cũng biết chỉ có thứ này là cô dùng quen tay.

Dù sao chỉ cần đập mạnh là được rồi.

Cô chạy một mạch vào lối thoát hiểm rồi leo thẳng lên tầng 7.

Khương Thất còn không hiểu sao mình chạy một mạch mà không bị té.

Có lẽ là vì con người khi đối diện với nỗi sợ thì sẽ bộc phát tiềm năng chăng.

Trong phòng chiếu phim có hệ thống cách âm tốt, những người đang xem phim không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, mà những phòng chiếu đang trống chính là mục tiêu của Khương Thất. Cô định tìm một phòng không có ai, chạy vào rồi khóa hết cửa lại, trước mắt cứ sống sót qua giai đoạn hỗn loạn đầu tiên của đợt bùng phát zombie đã rồi tính tiếp.

Còn sau đó thì…

Tính sau đi!

Cùng lắm thì co mình trong rạp phim 30 ngày, dù sao phòng chiếu cũng đủ lớn, đến lúc có chuyện ngoài ý muốn thì cũng có 3, 4 cửa để thoát.

Tầng 7 của trung tâm thương mại này có một nửa diện tích là rạp chiếu phim, lúc Khương Thất leo lên từ lối thoát hiểm thì đã thở không ra hơi, thể lực cũng cạn kiệt, nhưng lần này cô khá may mắn, cửa lối thoát hiểm thông ra là nhà vệ sinh, đi thêm khúc rẽ là tới hành lang dẫn vào các phòng chiếu.

Hành lang bên ngoài phòng chiếu vắng lặng, không có ai lang thang bên ngoài.

Phòng chiếu số 1–7 đều đang phát phim nên cửa đóng chặt, còn phòng 8–10 thì cửa mở, khi Khương Thất chạy đến cửa phòng số 8 chuẩn bị vào thì ánh mắt cô bất chợt thấy một thứ…

“Gì kia?”

Một thanh niên đang cầm súng.

Đồng tử Khương Thất co rút, súng? Anh ta lấy súng ở đâu ra?

Lúc Khương Thất chú ý đến thanh niên cầm súng, thì đối phương cũng chú ý đến cô, vì anh ta cũng đang chạy về phía rạp phim.

Anh ta cũng định trốn vào rạp chiếu sao?

Khương Thất ý thức được điều này, trong lòng do dự ba giây.

Biết đâu có thể hợp tác?

Hiện tại mới là ngày đầu tiên của phó bản đầu tiên, chắc người chơi vẫn chưa đến mức phải ra tay với nhau.

Nghĩ vậy, Khương Thất vẫy tay với thanh niên cầm súng, đồng thời nhắc: “Này, bên này.”

Thanh niên không chần chừ, vừa lao tới vừa hô: “Mau đóng cửa lại!”

Cạch.

Cửa phòng số 8 đóng lại, hai người đều trốn được vào trong.

Và chỉ đúng 3 giây sau khi cửa đóng, hàng chục zombie đã ùn ùn từ thang cuốn tầng 6 xông lên tầng 7 vốn chưa bị ảnh hưởng.

Tiếng la hét thảm thiết vang lên ngay sau đó.

...

Phòng chiếu số 8 có tổng cộng 3 cửa: cửa vào phòng số 8, cùng hai cửa thoát hiểm ở hai bên màn hình chiếu phim. Sau khi đóng và khóa tất cả các cửa, Khương Thất và chàng trai trẻ cầm súng cùng lùi lại vài bước, cả hai đều không dám thở mạnh.

Bởi vì bên ngoài đã vang lên tiếng gầm gừ của xác sống.

Những khán giả đang xem phim ở các phòng chiếu khác có thể tránh được không?

Khả năng cao là không.

Khương Thất: "…"

Chàng trai cầm súng: "…"

Bầu không khí không dám thở lớn kéo dài suốt một tiếng đồng hồ, cho đến khi bên ngoài rạp chiếu phim hoàn toàn im lặng, Khương Thất mới thở phào, gục ngồi xuống đất như mất hết sức lực.