Chương 8

Cô cảm nhận rõ hai tay và đôi chân mình đang run rẩy dữ dội, nhưng cô chỉ có thể cố gắng kiềm chế nỗi sợ hãi đang lấn át cơ thể.

Vì nếu muốn sống sót, muốn vượt ải, thì chỉ còn cách để lý trí lấn át nỗi sợ hãi!

Chiếc xe điện dừng lại ngay trước cổng trung tâm thương mại, Khương Thất thử thu xe điện vào không gian nhẫn, phát hiện xe được thu vào thành công, trong lòng cô khẽ vui mừng.

Tốt lắm! Tạm coi như đã có phương tiện di chuyển!

Trung tâm thương mại mà Khương Thất chọn không quá lớn, chỉ có 7 tầng. Tầng 1 chủ yếu là cửa hàng mỹ phẩm và trang sức, tầng 2 đến 4 là các cửa hàng quần áo, túi xách và giày dép nữ, tầng 5–6 là khu ẩm thực, tầng 7 là rạp chiếu phim.

Vận may của cô không được tốt lắm, siêu thị của trung tâm thương mại này lại nằm ở tầng hầm B1.

Khương Thất không nghĩ nhiều liền chạy thẳng xuống siêu thị tầng hầm, cùng lắm sau khi gom đủ vật tư thì theo lối thoát hiểm chạy lên, cô đã nghĩ xong sẽ trốn ở đâu rồi.

Hiện tại trung tâm thương mại vẫn chưa loạn, nhưng Khương Thất biết nhiều nhất chỉ còn 1 đến 5 phút nữa là sẽ rối loạn, cô phải tranh thủ gom được một phần vật tư rồi lập tức rút lui.

Bây giờ là 10 giờ 15 sáng.

Siêu thị của trung tâm thương mại mới vừa mở cửa không lâu, bên trong chỉ lác đác vài khách, hầu hết đều đang thong thả lựa đồ, dáng vẻ vội vã của Khương Thất khiến họ giật mình.

Bước đầu tiên khi tích trữ vật tư: bổ sung nước.

Chiếc nhẫn không gian được Khương Thất đeo ở ngón giữa tay phải, cô nắm chặt tay, để bề mặt chiếc nhẫn lướt qua từng chai nước giải khát trên kệ hàng.

Một mảng lớn kệ hàng chứa nước giải khát đủ loại lập tức trống trơn.

Bước thứ hai: đủ đồ ăn.

Khương Thất hoàn toàn không kén chọn, thấy thứ gì ăn được là nhét vào nhẫn không gian: mì ăn liền gói 5 cái, các loại snack to, bánh mì nhỏ, đồ hộp… Chỉ cần cô chạy qua, kệ hàng liền chỗ thì trống nửa, chỗ thì trống một mảng.

Bước thứ ba: vũ khí tiện dụng.

Siêu thị bình thường thì có thể có vũ khí gì? Khương Thất nghĩ không ra, chỉ đành tìm kiếm trong khu nồi niêu xoong chảo và khu đồ sinh hoạt.

Lúc này đã có nhân viên siêu thị phát hiện có điều bất thường, lập tức chạy đến ngăn cản: "Ê? Cô đang làm gì vậy?"

Khương Thất bị quát thì quay đầu lại, trên tay còn đang cầm hai cái chảo chống dính, định một cái nhét vào nhẫn không gian, một cái giữ lại làm vũ khí.

Nhưng còn chưa kịp nghĩ cách đối phó nhân viên, tầng 1 đã vang lên tiếng la hét và bước chân hỗn loạn.

"Á á á! Ăn thịt người kìa!"

"Hu hu hu… sợ quá…"

"Mọi người mau chạy! Là zombie! Tôi đã thấy trong phim rồi!"

Nhân viên siêu thị ngơ ngác quay đầu lại, vẫn chưa biết có chuyện gì xảy ra.

Còn Khương Thất thì nhân lúc nhân viên quay đầu đã rời khỏi siêu thị, trước khi đi còn tiện tay vơ luôn hai hộp kẹo cao su gần quầy thu ngân.

Lối thoát hiểm, lối thoát hiểm…