Khương Thất lấy điện thoại tìm cửa hàng trải nghiệm drone, rất nhanh đã tìm được một cửa hàng cách họ 10km.
"Anh xem này, ở đây có một cửa hàng."
Lông mày Diệp Lĩnh không hề giãn ra dù đã tìm thấy cửa hàng drone: "Cô Khương, cô nghĩ tới việc quá trình lấy drone sẽ nguy hiểm đến mức nào chưa?"
Động tác xem tuyến đường của Khương Thất khựng lại: "…"
Các cửa hàng drone trải nghiệm thường mở ở khu thương mại, bọn họ vừa rời khỏi một trung tâm thương mại lại phải chủ động đến một trung tâm thương mại khác.
Diệp Lĩnh phân tích kỹ: "Cửa hàng drone này mở ở tầng một của dãy cửa hàng trong khu thương mại, chúng ta đi vào có thể rất dễ, nhưng đi ra thì chưa chắc."
Âm thanh sẽ hấp dẫn zombie, chỉ cần không dừng lại tại chỗ thì zombie sẽ không đuổi kịp. Nhưng họ phải ở trong cửa hàng 1-5 phút, rất có khả năng sau khi lắp drone xong quay lại xe thì sẽ bị đàn zombie bao vây kín mít.
Khương Thất cũng rất do dự, không biết việc mạo hiểm để tăng độ an toàn rốt cuộc có đáng hay không: "Hay là…"
"Chúng ta đến gần khu đại học xem thử? Đợi quan sát tình hình cụ thể rồi hãy quyết định?"
Diệp Lĩnh nghĩ một lúc rồi gật đầu: "Được."
Nếu đoạn đường gần trường đại học có thể để bọn họ nhanh chóng vượt qua, thì sẽ không cần mạo hiểm đi tìm drone. Nếu đoạn đường đó không thể nhanh chóng vượt qua, vậy thì bọn họ sẽ phải quay lại tìm cách lấy được đồ.
Thực ra Diệp Lĩnh ủng hộ phương án dùng "drone", nhưng điều kiện để họ dùng drone là phải không còn lựa chọn nào tốt hơn.
Nếu không thì việc mạo hiểm lấy drone sẽ thành thừa thãi.
…
Trên đường cái hoang tàn, chỉ có một chiếc xe thương vụ màu đen chạy với tốc độ không nhanh không chậm, thỉnh thoảng bị vài con zombie đuổi theo nhưng rồi chúng lại bị bỏ lại phía sau.
Quãng đường vốn 40 phút, họ mất tới 70 phút mới đến được gần khu đại học.
"Trời ơi…"
Khương Thất há hốc miệng, ngây người hoàn toàn.
Diệp Lĩnh vừa nhìn thấy tình hình phía trước, một giây sau liền lập tức quay đầu xe.
"Xin lỗi, ý của cô là đúng."
Kế hoạch ban đầu của bọn họ đúng là quá đơn giản!
Chỉ thấy phía trước, nơi mắt có thể nhìn tới đều là biển đầu người đen kịt. Đám zombie tụ lại thành từng mảng như thủy triều, chặn kín cả con đường, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta nổi da gà toàn thân.
Đừng nói xe hơi, Khương Thất thậm chí hoài nghi rằng dù là một con mèo lanh lẹ cũng khó mà xuyên qua nổi.