Ầm ầm ầm, tiếng nổ lớn truyền đến từ xa, Khương Thất liếc mắt sang đã thấy mấy tòa cao ốc đang bốc cháy, ngọn lửa nóng rực hừng hực thiêu đốt gần như muốn biến cả tòa nhà thành bộ khung đen sì.
Do sự xuất hiện đột ngột của chiếc xe thương vụ màu đen, không ít zombie đang lang thang hoặc đang ăn xung quanh đều bị thu hút đuổi theo, chỉ chục giây mà mười mấy con đã nhanh chóng biến thành hơn trăm con.
Diệp Lĩnh không dám dừng lại dù chỉ một chút, lập tức rời khỏi khu vực gần trung tâm thương mại Tinh Quang.
Khương Thất cũng cảm thấy tình hình không ổn, mặt đường bây giờ muốn đạp ga lao đi là chuyện không thể. Gần như mỗi 20 giây bọn họ lại phải vòng qua một chiếc xe bị lật và húc văng vài con zombie nhào tới.
Sao xe hơi và zombie lại nhiều đến vậy…
Tâm trạng vừa thả lỏng của Khương Thất lại căng thẳng, cô mở ứng dụng dẫn đường trên điện thoại, định vị "khu phong cảnh Vinh Sơn" rồi đặt trước mặt Diệp Lĩnh.
"Theo kế hoạch chúng ta đề ra từ trước, cố gắng tránh những nơi có thể tập trung đông người, cho dù tốn thời gian đi vòng cũng không sao."
Diệp Lĩnh lái xe húc văng thêm một con zombie không biết sống chết chắn đường, mày nhíu chặt: "Tôi biết, nhưng điều tôi lo không phải cái đó."
"Tôi lo kế hoạch ban đầu của chúng ta vẫn chưa đủ an toàn."
Nghe vậy Khương Thất chợt nhớ đến vụ ‘tai nạn liên hoàn’ lúc cô mới vào phó bản.
Chính là vì vô số xe lớn nhỏ chắn kín đường nên cô mới bất đắc dĩ chọn vào trung tâm thương mại để tránh nạn.
"Để tôi nghĩ… để tôi nghĩ đã…"
Khương Thất cảm thấy bản thân chưa bao giờ gấp gáp vận dụng đầu óc nghĩ cách giải quyết như lúc này, ngay cả khi thi toán trong kỳ thi đại học cũng vậy.
Một tia sáng lóe lên.
"Biểu diễn bằng drone!"
Lúc chơi lướt video, cô từng xem qua clip biểu diễn bằng drone!
Diệp Lĩnh nhanh chóng hiểu ý: "Ý cô là… chúng ta có thể dùng drone để dẫn dụ zombie?"
"Đúng! Anh biết điều khiển drone không?"
Khương Thất nhìn Diệp Lĩnh đầy mong đợi, anh ta nghĩ một chút rồi gật đầu: "Biết, hồi đại học tôi từng chơi vài lần, thao tác cơ bản không thành vấn đề, nhưng vấn đề là bây giờ chúng ta không có drone."
"Giờ không có thì đi ‘mua 0 đồng’ ở cửa hàng, so với chạy đến gần khu đại học rồi bị kẹt lại, chúng ta thà tốn chút thời gian chuẩn bị còn hơn."
Trong bảy ngày phải rời khỏi Vinh Thành, bây giờ mới là ngày đầu tiên, bọn họ vẫn còn thời gian có thể tiêu hao.