"Cứu với! Đừng! Đừng đi! Cầu xin các người! Cứu tôi với, đừng bỏ tôi lại!"
Thấy chiếc xe thương vụ màu đen trước mắt đang từ từ khởi động, người đàn ông hơi gầy hoảng sợ đập mạnh vào cửa kính cầu cứu. Mấy lần anh ta định mở cửa xe lao ra nhưng lại không đủ dũng khí, ngược lại còn thu hút mấy con zombie đang đuổi theo chiếc xe thương vụ màu đen.
"Gràooo!"
Người đàn ông hơi gầy sợ đến mức co rụt người và đầu lại, run rẩy đồng thời nghĩ…
Tại sao không cứu tôi…
Tại sao bọn họ không cứu tôi…
Rõ ràng chỉ cần chạy tới là có thể cứu rồi mà…
Người đàn ông hơi gầy rõ ràng nghĩ mãi cũng không hiểu. Thực ra lúc nãy anh ta hoàn toàn có thể tự xuống xe chạy theo, nghĩ rằng đều là ‘con người’ cả, cho dù là người xa lạ thì đối phương cũng sẽ không để ý mà cho anh ta đi nhờ một đoạn.
Chỉ tiếc rằng, hy vọng sống sót của anh ta lại đặt hết lên người kẻ khác.
Và đó là lựa chọn không đáng tin nhất.
Chiếc xe thương vụ màu đen là xe bảy chỗ, đường nét thân xe trôi chảy, không gian rộng rãi, nội thất đơn giản hiện đại, ghế da mềm mại, ngồi xuống rất thoải mái.
Khương Thất ở thế giới thực chưa từng ngồi chiếc xe tương tự, nhưng vừa ngồi vào đã theo bản năng cảm thấy chiếc xe này chắc chắn không rẻ.
"Chúng ta gặp may rồi."
Diệp Lĩnh đạp ga tăng tốc thoát khỏi đám zombie đang rượt theo phía sau, men theo mũi tên hướng dẫn trên tường bãi đỗ xe rời khỏi trung tâm thương mại Tinh Quang từ lối ra C:
"Xe thương vụ ổn định hơn xe thường, khi bị một lượng nhỏ zombie vây thì không dễ bị chặn đứng, nhưng phải cẩn thận tránh đàn zombie số lượng lớn."
Nếu số lượng zombie bao vây xe vượt quá một trăm con, Diệp Lĩnh cho rằng cho dù bọn họ đang lái xe thương vụ bảy chỗ thì cũng sẽ bị giữ lại tại chỗ.
"Đủ xăng không?"
Khương Thất vừa lấy điện thoại từ nhẫn không gian vừa lo lắng hỏi.
Diệp Lĩnh đáp: "Đủ, chắc chiếc xe này mới được đổ đầy xăng không lâu, hiện tại bình xăng mới dùng khoảng 20%, hoàn toàn đủ cho chúng ta chạy tới khu phong cảnh Vinh Sơn cách 15km."
"Vậy thì tốt."
Xem ra vận may của hai người bọn họ cho dù không phải kiểu cực tốt thì cũng tính là trên mức trung bình.
Khương Thất vừa mới thầm mừng thì đã bị cảnh tượng ngoài cửa kính xe làm cho choáng váng.
Chỉ trong hai tiếng ngắn ngủi, con đường phồn hoa lúc trước đã biến thành địa ngục.
Khắp nơi là zombie mặt mũi dữ tợn, máu me be bét, các xe hơi trên đường thì cháy nổ, bốc khói, cái thì xiêu vẹo, cái thì vỡ nát không còn hình dạng.