Chương 17

“Làm sao bây giờ?”

Khương Thất dùng khẩu hình hỏi Diệp Lĩnh: “Dùng lại kế đánh lạc hướng sao?”

Diệp Lĩnh gật đầu: “Dùng.”

Nhưng phải nghĩ cách mới, không thể ném gấu bông tiếp được.

Khương Thất lục trong nhẫn không gian, lấy ra một chiếc ô tô đồ chơi có thể điều khiển từ xa. Cô quan sát lên xuống khắp cầu thang, mắt đột nhiên sáng lên.

Có cách rồi!

10 phút sau…

Một chiếc ô tô đồ chơi điều khiển từ xa, buộc theo cây xương rồng biết hát, vừa chạy ra trước mặt đám zombie vừa “Bí ba bí bô”.

“Gràooo!!”

Đám zombie vừa mới ăn xác gần xong lập tức đuổi theo chiếc ô tô điều khiển từ xa.

Nghe tiếng bước chân rầm rập kéo dài trong bãi đỗ, sắc mặt Khương Thất tái nhợt.

Bãi xe này rốt cuộc có bao nhiêu zombie vậy?

May là cô đã chuẩn bị sẵn!

Khương Thất lập tức lấy chiếc xe đạp điện chia sẻ của mình ra khỏi nhẫn không gian.

Diệp Lĩnh chỉ kinh ngạc một giây liền leo lên, Khương Thất cũng nhanh chóng ngồi phía sau, hai người cứ thế lao xe điện vào bãi đỗ, chạy về phía ngược với lũ zombie đang đuổi theo ô tô đồ chơi.

Bãi đỗ xe ngầm thường rất lớn.

Nếu chỉ đi bộ tìm xe, chắc chắn họ sẽ bị zombie bao vây.

Thà dùng xe điện còn nhanh hơn.

Khương Thất vừa ngồi sau vừa liên tục bấm nút mở khóa xe bằng điều khiển từ xa.

Lúc này đã có zombie phát hiện ra họ, gào thét chạy tới, Khương Thất không dám quay đầu nhìn, cô sợ chỉ cần nhìn thôi thì tâm lý sẽ không chịu nổi.

“Gràoo!!!”

Khương Thất toát mồ hôi lạnh, tay vẫn điên cuồng bấm chìa khóa xe.

May mà vụ bùng nổ zombie xảy ra lúc 10h sáng, nên bãi đỗ lúc ấy không nhiều xe. Nếu đông thì chỉ sợ còn lạc đường trong đó.

Tít tít!

Tiếng mở khóa xe vang lên như cứu tinh giáng thế, Diệp Lĩnh lập tức dừng xe điện, lao tới chiếc xe đen vừa sáng đèn.

“Mau!”

Khương Thất nhanh chóng thu chiếc xe đạp điện quý báu của mình lại, chạy theo.

“Cứu tôi với! Cứu tôi với!”

Khi Diệp Lĩnh vừa ngồi vào ghế lái, Khương Thất cũng chuẩn bị leo lên ghế phụ, thì giọng cầu cứu vang lên từ chiếc ô tô trắng gần đó.

Là một người đàn ông gầy gò, đeo kính, trông khá bình thường. Anh ta ngồi trong xe, nhìn họ với ánh mắt đáng thương van nài.

“Cứu tôi! Làm ơn! Cứu tôi với!”

Trong khoảnh khắc 0.5 giây, Khương Thất và Diệp Lĩnh nhìn nhau.

Diệp Lĩnh cau mày lắc đầu: “Không cứu được.”

Khương Thất nghe vậy lập tức nghiến răng leo lên xe: “Vậy đi thôi!”

Thật sự không thể cứu.

Bởi tiếng động lúc nãy đã khiến đám zombie kéo tới, nếu không rời đi ngay thì sẽ bị bao vây tại đây.

Huống chi, nếu người đàn ông gầy kia thực sự muốn sống, anh ta nên rời khỏi xe ngay khi họ vừa tìm được xe, chứ không phải núp trong đó chờ người đến cứu.

Tận thế là vậy.

Không tự cứu, thì không ai cứu nổi.