Chương 16

Lối thoát hiểm từ tầng 5 xuống tầng 4 không có zombie, nhưng sàn đã xuất hiện vết máu. Diệp Lĩnh nhìn những vệt máu hỗn loạn và dấu chân dính máu kéo dài từ tầng 5 xuống tầng 4, thậm chí tiếp tục kéo xuống dưới, liền cảm thấy có gì đó không ổn.

Rất có thể cách đây hai tiếng, ai đó bị thương đã chạy xuống bằng lối thoát hiểm, dẫn theo một bầy zombie bám theo?

Diệp Lĩnh cho rằng khả năng đó rất lớn.

Anh ta dựng hai ngón tay, đây là ám hiệu đã thống nhất trước khi bàn kế hoạch trốn khỏi Vinh Thành: một là an toàn, không cần ra tay; hai là không an toàn, chuẩn bị chiến đấu; ba là cực kỳ nguy hiểm, sẵn sàng rút lui bất cứ lúc nào.

Hiện tại là hai.

Khương Thất gật đầu, cho thấy đã hiểu ý, nhưng trong lòng đang “spam” tự nhủ:

Sắp đánh zombie rồi sắp đánh zombie rồi sắp đánh zombie rồi, không sợ không sợ không sợ, cứ coi như chơi game cứ coi như chơi game cứ coi như chơi game…

Diệp Lĩnh không biết rằng Khương Thất đang tự tẩy não bản thân để lấy dũng khí, anh ta giơ cây nỏ thép trong tay, chậm rãi xuống lầu. Trong tình huống này không thể dùng súng, quá ồn, chỉ khiến nhiều zombie kéo tới hơn.

Nếu muốn thành công tìm được xe rời khỏi trung tâm thương mại Tinh Quang thì không thể gây ra động tĩnh lớn.

May là mọi việc không tệ như tưởng tượng, họ cũng không đυ.ng độ bầy zombie nào trong cầu thang, nhưng ở lối thoát hiểm tầng 3 xuống 2 thì quả thật có zombie.

Chỉ là một con bị ngã gãy chân khi chạy trốn nên không đứng dậy nổi…

Chỉ nghe một tiếng “vυ"t”.

Trước khi con zombie đó kịp phát hiện ra họ, Diệp Lĩnh đã bắn mũi tên xuyên trán nó.

Theo phân công trong nhóm, Khương Thất phụ trách hậu cần, Diệp Lĩnh đảm nhận tấn công và phòng thủ. Vì thế cô lập tức cố nén cảm giác buồn nôn, ngồi xuống kiểm tra con zombie.

Áo vest con zombie còn đeo bảng tên, trên đó ghi ba chữ “Quản lý Triệu”.

Nếu là quản lý, vậy chắc là có xe trong bãi đỗ?

Khương Thất nhanh chóng phát hiện chìa khóa xe điều khiển từ xa móc cùng dây nịt da ở eo “Quản lý Triệu”.

Tìm được rồi!

Cô cầm chìa khóa xe giơ cho Diệp Lĩnh xem, ra hiệu đã tìm thấy món “vật phẩm đào tẩu” quan trọng.

Vận khí không tệ, bọn họ không mất nhiều thời gian cho chuyện tìm chìa khóa.

Cả hai tiếp tục đi xuống.

Khương Thất cũng tiện thể tháo chìa khóa xe cầm chắc trong tay.

Bây giờ tay phải cô cầm chảo, tay trái là chìa khóa điều khiển từ xa.

Chỉ cần tới được bãi đỗ là họ có thể rời khỏi trung tâm thương mại Tinh Quang!

Nghĩ đến đây, thì…

Họ nghe thấy tiếng nhai nuốt rợn tóc gáy từ bãi đỗ xe.

Đó không phải tiếng động vật nhai bình thường, mà giống như bầy linh cẩu ở thảo nguyên châu Phi đang cùng nhau xé xác một con linh dương.

Rõ ràng, phía trước có một đám zombie rất lớn đang chặn đường.

Toàn thân Khương Thất nổi da gà, tóc gáy dựng đứng.

Hai người dừng lại ở lối cầu thang từ tầng B1 xuống tầng B2, thậm chí còn lùi lại một tầng.