Khả năng của Diệp Lĩnh rất có ích, anh ta không chỉ mài nhọn đáy chảo mà còn tiện thể kéo dài phần cán cầm cho dễ sử dụng hơn.
“Thử xem.”
“Được.”
Khương Thất nhận lấy chiếc chảo mới, vung vài cái thử trong tay, ngoài việc nặng hơn một chút, thì không có nhược điểm gì.
“Cầm rất chắc tay, cảm ơn anh.”
Khóe môi Diệp Lĩnh khẽ cong, đáp rất chừng mực: “Không có gì, như vậy khi cô đứng sau lưng tôi, tôi cũng yên tâm hơn.”
Đã tổ đội thì phải tin tưởng và hỗ trợ lẫn nhau, cho dù bọn họ chỉ mới quen ba tiếng đồng hồ.
Khương Thất cũng thu túi đeo chéo vào nhẫn không gian: “Chúng ta đi ngay bây giờ à?”
“Ừ, xuất phát luôn.”
Hai người tiến đến cửa bên trái màn chiếu của rạp phim, đây là cửa ra gần lối thoát hiểm nhất ở phòng chiếu số 8. Họ đã xem bản đồ mặt bằng trung tâm thương mại Tinh Quang (tìm được trên mạng), nghiên cứu kỹ các hành lang và khúc rẽ, xác định được hướng đi thuận lợi nhất.
Diệp Lĩnh nắm chặt sợi dây trắng trong tay, quay đầu nhìn Khương Thất: “Sẵn sàng chưa?”
Khương Thất hít sâu một hơi, gật đầu: “Sẵn sàng rồi!”
“Một.”
“Hai.”
“Ba.”
Dây trắng trong tay Diệp Lĩnh bị kéo mạnh, một con “gấu bông biết hát” được treo trên tay nắm cửa rạp chiếu số 8 liền rơi xuống.
“Lalala… Em là bông hồng nhỏ…”
Bài đồng dao vang lên bất ngờ giữa lối vào im ắng của rạp số 8, đám zombie lang thang trong hành lang như đàn sói đói khát nhìn thấy một con cừu non bị thương, gào thét rồi ào ào lao về phía phát ra âm thanh.
“Gầm gừ!!!”
Rầm rầm rầm, liền sau đó là tiếng zombie điên cuồng dùng cơ thể và đầu đập vào cửa.
Cánh cửa rạp số 8 đã được Diệp Lĩnh gia cố bằng thép và vật liệu cứng, không dễ gì phá vỡ, nhưng nếu bị đập liên tục thì vẫn có khả năng bung ra.
Khương Thất nghe thấy tiếng zombie chạy ngoài cửa bên trái, trong lòng cô căng thẳng đếm thầm.
1… 2… 3… 4… 5…
Khi đếm đến 5, Diệp Lĩnh xoay tay nắm, "cạch", cửa mở ra.
Họ thấy trên sàn hành lang có vết máu, nhưng không có zombie!
Diệp Lĩnh lập tức rời rạp số 8, Khương Thất theo sát phía sau cũng trở tay đóng cửa lại.
Kế hoạch đánh lạc hướng đã thành công.
Khi phần lớn zombie bị gấu bông phát nhạc và tiếng đập cửa thu hút, hai người nhanh chóng lại lặng lẽ tiến vào lối thoát hiểm.
Lối thoát hiểm từ tầng 7 xuống tầng 6 không có zombie, cũng không có vết máu.
Khương Thất nhẹ nhàng đóng cửa thoát hiểm, sợ phát ra bất kỳ âm thanh nào thu hút zombie, cả hơi thở và bước chân cô đều được giữ ở mức nhẹ nhất.
Diệp Lĩnh ra hiệu tay bảo cô theo sát.
Khương Thất gật đầu, hai tay nắm chặt chiếc chảo chống dính, theo sau với vẻ mặt nghiêm túc.
Không sợ không sợ, cùng lắm thì “ngỏm” thôi, có gì to tát đâu?
Vì quá căng thẳng, Khương Thất chỉ có thể không ngừng tự nhủ để lấy dũng khí.
Lối thoát hiểm từ tầng 6 xuống tầng 5 cũng không có zombie, không có vết máu. Có lẽ do lúc zombie tràn vào tầng 6 và 7, số lượng quá đông, người muốn chạy cũng không kịp chạy vào lối thoát hiểm.