Chương 14

“… Sao cô lại có mấy thứ này?”

Khương Thất lúng túng đáp: “Tiện tay lấy thôi.”

Lúc thu thập vật tư trong siêu thị hoảng quá, đi ngang qua là tiện tay nhét vào nhẫn, dù sao cũng còn dư 100 mét vuông, tạm thời chưa đầy.Trong vòng một giờ kế tiếp, hai người họ vừa bàn bạc vừa lên kế hoạch sơ bộ cho "Kế hoạch ba bước thoát khỏi Vinh Thành".

Bước một: Từ tầng 7 rạp chiếu phim đi xuống tầng hầm B2 của trung tâm thương mại có bãi đỗ xe ngầm. Trong bãi xe chắc chắn có zombie, nhưng số lượng có lẽ không nhiều. Diệt zombie là việc của Diệp Lĩnh, còn Khương Thất thì có nhiệm vụ lục tìm chìa khóa xe trên người chúng. Chỉ cần tìm được chìa, họ sẽ lập tức lên xe rời đi.

Bước hai: Từ trung tâm thương mại Tinh Quang đến khu thắng cảnh Vinh Sơn, đoạn đường dài 15km, không ai dám chắc sẽ xảy ra chuyện gì. Nếu giữa đường có tình huống đặc biệt, có thể chạy được thì dùng bom xăng tự chế để thu hút sự chú ý của zombie, nhân cơ hội mà trốn. Không chạy được thì đành nhận số, coi như hai người xui xẻo.

Ngoài ra, nếu không thể đến được Vinh Sơn trước khi trời tối, thì phải tìm nơi an toàn để nghỉ chân. Ban đêm tầm nhìn hạn chế, rủi ro quá cao, không thích hợp tiếp tục di chuyển.

Bước ba: Từ khu thắng cảnh Vinh Sơn, họ sẽ đi tiếp ra đường cao tốc hoặc về các thị trấn nông thôn. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, chỉ mất hai ngày là có thể rời khỏi Vinh Thành.

Diệp Lĩnh dùng nguyên liệu có trong phòng chiếu để chế tạo một cây nỏ thép cỡ nhỏ: “Đây, cây nỏ này để cô dùng, chỉ cần nhắm vào giữa trán zombie rồi bắn là được.”

Khương Thất lắc đầu từ chối: “Không cần đâu, nỏ thép không hợp với tôi.”

Diệp Lĩnh giải thích: “Tôi đã thu nhỏ kích thước nỏ, chắc là tiện cho cô dùng hơn…”

“Không phải vấn đề tiện hay không, mà là tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm dùng nỏ.”

Cô rất ý thức được năng lực thật sự của bản thân.

“Người mới như tôi, lại còn đang trong tình trạng hoảng loạn bỏ chạy, anh nghĩ tôi bắn trúng nổi à?”

Đến gà hay vịt cô còn chưa từng gϊếŧ, giờ đòi cầm nỏ gϊếŧ zombie? Đùa à, bắn trượt chưa tính, lỡ đâu bắn nhầm vào đồng đội thì toang.

Diệp Lĩnh nghĩ lại cũng thấy có lý, liền cất nỏ vào bên hông mình.

“Thế cô không có vũ khí gì à?”

Zombie mà lao tới thì vẫn phải phản kháng chứ. Diệp Lĩnh cũng biết rõ mình không thể chắn hết mọi nguy hiểm, tuy biết bắn súng, chế tạo nỏ, nhưng đó chỉ là sở thích cá nhân, không phải nghề nghiệp chính, kỹ năng chỉ dừng ở mức thuần thục, có ngày phong độ tốt thì mới tạm đạt mức khá.

“Ừm… vậy đi, anh giúp tôi sửa đáy chảo thành hình gai nhọn là được.”

Khương Thất đưa chiếc chảo chống dính cho anh ta: “Tôi dùng cái này để đập dễ hơn.”

Diệp Lĩnh nhìn cây nỏ trong tay, lại nhìn cái chảo cô đưa, im lặng hai giây rồi gật đầu: “Được.”

Dùng chảo làm vũ khí… anh ta nhớ tới mấy bộ phim hoạt hình mình từng xem hồi đi học, trong đó có con vật cầm chảo làm vũ khí chiến đấu.