Chương 13

Khương Thất bắt đầu tra bản đồ bằng điện thoại, xem quãng đường 15km tới khu thắng cảnh Vinh Sơn phải đi qua những nơi nào. Xem xong, trán cô đổ mồ hôi lạnh.

“Một… hai… ba trường đại học?”

Hơn nữa còn nằm sát nhau!

Khương Thất do dự nói: “Chúng ta nhất định phải chọn con đường này sao?”

Cô cảm thấy chỉ cần sơ sẩy là sẽ "ngỏm" ngay trên quãng đường 15km đó mất…

“Đây là con đường dễ nhất.”

Diệp Lĩnh đã xem qua các tuyến đường khác, tất cả đều dẫn đến các khu vực đông dân cư. Chỉ có “khu thắng cảnh Vinh Sơn” là nối ra đường cao tốc và vùng ít người, họ không tìm được tuyến nào tốt hơn, an toàn hơn để rời khỏi Vinh Thành.

Khương Thất vò đầu rầu rĩ: “Vậy khi nào chúng ta hành động?”

Đã quyết tâm liều mạng thì cô cũng không tính toán chi ly làm gì nữa, giữa đường nếu "ngỏm" thì cũng đành chịu, thất bại chỉ chứng minh cô không hợp sống sót trong mạt thế.

“Ngay bây giờ.”

“Hả? Bây giờ?”

Lần này Khương Thất thật sự bất ngờ, chẳng lẽ không cần nghỉ ngơi chút nào sao?

Diệp Lĩnh bình thản nhưng kiên định nói: “Vì bây giờ vẫn còn nhiều người sống.”

“Xác sống bị âm thanh thu hút, nếu bây giờ chúng ta đi qua gần ba trường đại học, may mắn thì những con mới biến đổi vẫn đang bao vây truy đuổi những sinh viên còn sống bên trong. Nếu chần chừ thêm, tôi lo rằng chúng sẽ rời khỏi khuôn viên vì không còn ‘thức ăn’, rồi kéo ra đường cái.”

Nghe cũng có lý…

Tiếng động ngoài rạp chiếu phim bỗng giảm bớt, có khi cũng là do còn nhiều người sống hơn ở phía ngoài trung tâm thương mại?

Khương Thất lo lắng nói: “Nếu… nếu thời gian bùng phát ở các trường đại học trùng với chỗ chúng ta thì sao?”

Diệp Lĩnh bình tĩnh đáp: “Vậy thì việc rời đi sớm hay muộn cũng chẳng khác gì.”

Chi bằng khi ý chí còn vững, can đảm còn đủ, thì xuất phát càng sớm càng tốt.

Càng chần chừ chỉ càng thêm do dự.

Có lẽ thấy được sự giằng co trong lòng Khương Thất, Diệp Lĩnh nghĩ một lát rồi hỏi: “Cô có cồn không?”

“Hả?”

Hỏi cái này làm gì?

Khương Thất mù mờ, nhưng vẫn trả lời: “Không có cồn, bia thì có, anh lấy không?”

“Bia cũng được.”

“Còn thủy tinh? Cô có không?”

“Tôi có chai thủy tinh đựng sữa.” Khương Thất vừa nói vừa lấy bia và sữa từ nhẫn không gian ra: “Anh cần những thứ này làm gì?”

Diệp Lĩnh giải thích: “Năng lực ‘Chế tạo vũ khí’ của tôi, chỉ cần có nguyên liệu là có thể chế tạo vũ khí. Có cồn và chai thủy tinh là tôi có thể làm bom xăng.”

Bom xăng?

Hai mắt Khương Thất sáng rực, đồ tốt đấy chứ!

Cô chưa từng thấy ngoài đời, nhưng đã thấy trong các video tin tức nước ngoài, dùng để đối phó xác sống thì đúng là vũ khí tuyệt vời.

Bỗng nhớ ra gì đó, cô vội lấy thêm đồ từ nhẫn không gian.

“Cái này! Cái này có thể dùng để thu hút xác sống!”

Diệp Lĩnh cúi đầu nhìn thì thấy là một đống đồ chơi, ví dụ như con cua đỏ có thể bò và phát nhạc, hay cây xương rồng màu xanh biết nhảy múa và ca hát…