Khi anh ta rời khỏi tòa nhà, con phố bên ngoài vẫn chưa hoàn toàn hỗn loạn. Diệp Lĩnh liền nghĩ phải nhanh chóng giành lấy một chiếc xe rồi rời khỏi trung tâm thành phố, nhưng vất vả lắm mới cướp được một chiếc thì vừa chạy chưa được mười mét đã gặp ngay một vụ tai nạn xe liên hoàn.
Trong tình cảnh ngày càng rối ren, anh ta chỉ còn cách trốn vào trung tâm thương mại bên cạnh, cuối cùng bị bầy zombie truy đuổi đến tận tầng 7 rạp chiếu phim, và gặp Khương Thất ở đó.
Dù bất ngờ vì vận may của mình, vừa vào phó bản đã gặp ngay một người có năng lực “không gian lưu trữ”. nhưng Diệp Lĩnh vẫn không vì vui mừng mà lập tức đồng ý lập đội.
“Cô có dự định gì?”
Ý là…
Khương Thất lập tức hiểu: “Anh định rời khỏi Vinh Thành trong 7 ngày à?”
“Đúng vậy.”
Diệp Lĩnh gật đầu: “Nếu rời khỏi Vinh Thành thành công trong 7 ngày sẽ nhận được 10.000 điểm. Không biết cô đã xem giá hàng trong hệ thống cửa hàng chưa, nhưng nói thẳng ra, 1.000 điểm chẳng thấm vào đâu cả.”
Dĩ nhiên Khương Thất đã xem giá trong hệ thống cửa hàng rồi. Trong danh mục hàng hóa phổ thông, chỉ riêng cái bồn cầu đã có giá 350 điểm! 1.000 điểm thậm chí còn không đủ để cô mua một cái giường, một cái bàn, một nồi cơm điện và một bếp điện từ!
Con người muốn sống thì phải có ăn mặc ở đi lại.
1.000 điểm… cùng lắm chỉ đủ để không chết đói…
Khoan đã, giá này có gì đó sai sai?
Chi phí thuê chỗ trú ẩn chống lại dị vật một ngày đã 1.000 điểm, mà hoàn thành phó bản thông thường cũng chỉ được 1.000 điểm. Vậy sau khi người chơi đóng xong “tiền điện quỷ dị” thì lấy gì để ăn? Không có nước, không có thức ăn, cùng lắm sống được ba ngày.
Khương Thất hiểu ra rồi, hệ thống “Chung cư cầu sinh” đang ép người chơi phải liều mạng!
Cô nhớ lại lời hệ thống từng nhắc…
[Kẻ thích nghi mới có thể sinh tồn.]
Trong phó bản là mạt thế, ngoài đời thực cũng là mạt thế. Muốn sống sót trong thời đại mạt thế, nhất định phải liều mạng.
Chung cư cầu sinh không phải là viện trợ xóa đói, cũng chẳng phải hỗ trợ hữu nghị. Nó chỉ cung cấp một cơ hội, một nền tảng, để con người thế giới này khi bị quỷ dị xâm lấn vẫn còn năng lực phản kháng.
Khương Thất siết chặt nắm tay. Được thôi, phú quý đều nằm trong hiểm cảnh đúng không?
Chết tiệt, cô ghét nhất là phải sống khổ. Nếu đã phải sống trong tận thế, thì nhất định phải sống cho ra hồn.
Nếu không sống cho đàng hoàng, thì chi bằng chết sớm cho xong!
“Tôi hiểu ý anh rồi.”
Khương Thất nghiêm túc nói: “Ban đầu tôi định trốn chui lủi qua được 30 ngày là xong, nhưng lời anh nói khiến tôi nhận ra, nếu chỉ né tránh để qua phó bản, thì cho dù có ra ngoài, cuộc sống cũng chẳng khá hơn được. Chi bằng cược một ván.”
10.000 điểm, ít nhất cũng đủ để cô mua một cái giường mà không thấy xót ruột.
Người thông minh không cần thử thăm dò lẫn nhau nhiều lần. Diệp Lĩnh cũng hiểu rõ, nếu có thể lập đội với người có năng lực không gian, thì thời gian rời khỏi Vinh Thành của anh ta sẽ rút ngắn đáng kể, trước hết là có thể chạy trốn nhẹ nhàng, không cần mang vác vật tư dọc đường.