Giờ ông sợ ngôi nhà này đến tận xương tủy, chỉ muốn dọn đi ngay. Nhưng đây là căn nhà ông dùng gần hết cả đời dành dụm mới mua được, nào dễ gì bỏ, so với ma quỷ đáng sợ hơn cả chính là cái nghèo.
Bất ngờ, một cái bình hoa trên bàn rơi xuống vỡ tan, dọa Tống Đức Xương nhảy dựng.
“Đại sư!” Ông hoảng loạn quay đầu nhìn Khương Diệu, nếu không phải nam nữ thụ thụ bất thân thì đã nhào tới ôm lấy cô, nơi này thật sự quá đáng sợ.
“Không sao.”
Khương Diệu thản nhiên đảo mắt một vòng, khẽ hỏi: “Trong nhà có nếp không?”
“Có, có, có!”
Tống Đức Xương gật đầu lia lịa, “Nhưng để trong bếp, tôi không dám đi một mình.” Ông ta nghẹn ngào.
“Tôi đi cùng.” Cố Thiếu Lăng vỗ ngực, cậu nhất quyết không tin có chuyện ma quỷ. Trong mắt cậu, cái bình vừa nãy chắc chỉ do gió thổi ngã.
“Cảm ơn cậu.” Tống Đức Xương cảm động muốn rơi nước mắt, thầm nghĩ xong việc nhất định phải mời chàng trai này một bữa lớn, đúng là công dân gương mẫu.
Không lâu sau, dưới sự hộ tống của Cố Thiếu Lăng, ông ôm ra một hũ nếp.
“Đại sư, mời người.”
Khương Diệu một tay đỡ lấy hũ, bốc một nắm nếp rải xuống nền phòng khách, vẽ thành một vòng tròn.
“Các người đứng trong này, không được bước ra.”
Tống Đức Xương lập tức nghe lời, còn lôi cả Cố Thiếu Lăng vào trong. “Đại sư, đây chẳng phải là vòng bảo hộ Tôn Ngộ Không từng vẽ cho Đường Tăng sao?”
Ông ta phấn khích, không ngờ đời này lại có ngày được trải nghiệm cảm giác làm Đường Tăng.
“Ông nghĩ thế nào cũng được, nhưng nhớ kỹ, tuyệt đối không được bước ra.” Khương Diệu chẳng rảnh để đáp, chỉ qua loa dặn dò.
“Yên tâm, tôi sẽ không bước ra đâu, tôi không ngốc như Đường Tăng.”
Được lời khẳng định, Khương Diệu bốc chỗ nếp còn lại tung ra bốn phía.
Sau đó, cô lấy trong túi ra một chiếc roi chế từ nhành liễu, quất tan hắc khí quanh nhà, từng ngóc ngách cũng không bỏ sót.
Trong mắt Tống Đức Xương và Cố Thiếu Lăng, chỉ thấy Khương Diệu đang vung roi loạn vào không khí.
Một cơn gió dữ dội ập tới, mọi vật trong nhà rung lắc dữ dội rồi rơi xuống đất vỡ nát, như muốn cảnh cáo.
Khương Diệu nghiêm mặt, nhanh chóng rút vài lá bùa ném ra, chúng bùng cháy thành ngọn lửa xanh ngay trên không.
Chốc lát sau, bùa cháy hết, bốn phía trở lại yên tĩnh. Cô thu roi liễu vào túi, bước tới trước vòng nếp, nơi Tống Đức Xương và Cố Thiếu Lăng đang chen chúc, không hề dám bước ra nửa bước.
Khương Diệu khẽ ngạc nhiên nhìn Cố Thiếu Lăng. Người này bề ngoài cẩu thả, miệng mồm bài xích huyền thuật, nhưng thật ra lại biết nghe lời, không bước ra ngoài, vậy là đỡ cho cô khỏi thêm phiền toái.