Một trận gió lạnh thổi qua, trên tầng im phăng phắc.
Các bạn cùng phòng cũng bị chậu hoa dọa cho chết khϊếp, kéo cậu rời khỏi nơi nguy hiểm. Không tìm được thủ phạm, Diệp Cần đành chửi bới mấy câu rồi bỏ đi, chỉ biết than rằng mình quá xui.
Nhưng chuyện xui xẻo đâu chỉ có thế. Cả ngày hôm đó, cậu liên tục gặp nạn: lúc qua sân thể dục thì suýt bị bóng rổ bay trúng mặt, may né kịp; lên cầu thang lại trượt chân ngã, nếu không có Lưu Hoa kéo lại thì đầu chắc đã đập vào bậc thang.
Mấy người bạn đều sợ xanh mặt trong một ngày mà gặp liên tiếp tai họa, đúng là xui đến mức khó tin. Họ bắt đầu né cậu, sợ bị “vạ lây”.
“Diệp Cần, thế này không ổn đâu, hay là cậu đυ.ng phải thứ gì rồi? Có khi nên đi chùa cầu bình an thử xem.”
Lưu Hoa nhìn bạn mình tinh thần gần sụp đổ, bèn khuyên.
Diệp Cần yếu ớt gật đầu. Dù có tác dụng hay không, cầu cho an lòng cũng tốt.
Cả bọn mệt rã rời sau một ngày dài, tối đến ngủ rất nhanh.
Sáng hôm sau, khi tất cả đang rửa mặt, Lưu Hoa nhìn gương mà toát mồ hôi lạnh sau lưng Diệp Cần phản chiếu trong gương, có bóng một người phụ nữ tóc dài đang đứng sát bên, cúi đầu, không thấy rõ mặt.
Cậu hoảng hốt quay lại, phía sau trống không.
Từ hôm đó, cả phòng bắt đầu bất an.
Tối đến, Lưu Hoa lại bị buồn tiểu đánh thức. Lúc đi ngang qua giường Giang Thành, trong bóng tối, cậu mơ hồ thấy lại bóng người phụ nữ ấy, vẫn ngồi im bất động.
Cậu sợ đến mức không dám thở mạnh, chạy về giường, chui đầu vào chăn, toàn thân run lẩy bẩy.
Từ khe chăn nhỏ, cậu lén nhìn ra, cô ta vẫn ngồi yên như cũ, không nhúc nhích. Cậu cứ thế nhìn trừng trừng cả đêm, cho đến khi gần sáng, bóng người kia mới tan biến.
Lưu Hoa ôm đầu, mồ hôi lạnh đầm đìa, cậu biết, mình thật sự gặp phải thứ không sạch rồi.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, ba người còn lại đều là gấu trúc chính hiệu, mắt thâm quầng.
Phùng Dũng (biệt danh “Gà”) cười ha hả: “Ba người các cậu tối qua đi trộm đồ à, sao cả bọn đều như xác sống thế này?”
Lưu Hoa nhìn hắn, giọng khàn khàn: “Mày cứ cười đi, Gà con.”
Gà nhăn mặt: “Tao nói rồi, đừng gọi tao là ‘Gà con’! Tao là đàn ông, nghe rõ chưa, đàn ông!”
Bị chọc trúng điểm yếu, hắn gào lên rồi túm cổ áo bạn, Lưu Hoa vội giơ tay xin hàng: “Được rồi, Gà đại hiệp, tao sai rồi.”
Không khí căng thẳng phần nào tan đi.
Gà vẫn tò mò: “Nói thật đi, rốt cuộc tối qua tụi mày làm gì mà mặt mày như mất hồn thế?”