Chương 46: Giải chú được không

Khương Diệu yên lặng lắng nghe, rồi gật đầu: “Cô ấy bị trúng chú đào hoa, người bị hạ sẽ si mê kẻ ra chú, không thể tự thoát ra được.”

Lạc Vĩnh Thắng nghiến răng ken két, lửa giận bốc lên: Chắc chắn là thằng khốn kia! Một con cóc ghẻ dám mơ thiên nga!

“Đại sư, chú đó có thể giải không?”

“Không khó.” Khương Diệu đáp. “Chỉ cần phá vật dẫn là được. Kẻ đó chắc chắn dùng tóc và bát tự của con gái ông làm bùa môi giới, đem thi pháp kết hợp. Hủy được vật đó, con gái ông sẽ bình thường trở lại.”

Lạc Vĩnh Thắng gật đầu, nhưng rồi lại nhíu mày: “Chỉ sợ hắn giấu kỹ, lỡ mình manh động thì hắn phản ứng ngược lại…”

Khương Diệu nhìn ra nỗi lo của ông, rút từ túi ra một lá bùa vàng đưa tới:

“Đây là bùa khống linh. Pha với nước rồi cho hắn uống, có thể tạm thời khống chế, duy trì một canh giờ. Trong thời gian đó, ông muốn hắn làm gì cũng được, kể cả khai ra chỗ giấu vật dẫn.”

Lạc Vĩnh Thắng mắt sáng rỡ, cẩn thận nhận lấy lá bùa, nâng niu trong tay như bảo vật. Có thứ này, ông có thể khiến tên khốn kia tự tay phá hủy chú đào hoa mà không để ai phát hiện, lại còn giữ được danh dự cho con gái.

Để toàn tâm lo việc này, ông xin nghỉ thêm vài ngày.

Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, Lạc Vĩnh Thắng nén giận, đến quán nhỏ gần nhà gã kia mời ăn cơm.

Tên đó tên Trương Cường, dáng người lùn tịt, mặt mày gian xảo, quanh năm chẳng chịu làm ăn đàng hoàng, chỉ chuyên ăn chơi lêu lổng, thích trộm vặt. Trong khu, tiếng xấu của hắn ai cũng biết.

Từ ngày nào đó chẳng hiểu gặp vận chó ngáp phải ruồi, quen được cô bạn gái vừa xinh đẹp vừa có học, hắn liền đắc chí, suốt ngày khoe khoang khắp nơi.

Nghe “cha vợ tương lai” hẹn ra ăn cơm, hắn tưởng Lạc Vĩnh Thắng đã đồng ý, mừng rỡ chạy đến ngay.

“Cha vợ, ông gọi con ra bàn chuyện cưới xin à?”

Trương Cường mặc bộ vest nhàu nhĩ, cười toe toét, hàm răng vàng khè khiến người ta chỉ muốn quay đi.

Lạc Vĩnh Thắng nhìn gã đàn ông lùn xấu trước mặt, bàn tay siết chặt, trong mắt ánh lên sự khinh ghét. Con gái mình cũng bị hắn gọi là ‘Man Man’? Thật mất mặt! Nếu không vì việc chính, đã sớm đấm cho hắn gãy răng rồi.

Ông gằn giọng, bỏ qua mấy lời nịnh hót, lạnh lùng bảo hắn ngồi xuống ăn.

Trương Cường tưởng được chấp thuận, lòng phơi phới, vui vẻ ngồi xuống.

Lạc Vĩnh Thắng đưa cho hắn ly nước đã hòa bùa khống linh. Trương Cường chẳng nghi ngờ gì, vừa khát vừa háo hức, liền uống cạn.