Tống Đức Xương vỗ trán, mắt sáng rỡ: “Tôi quen một vị đại sư rất giỏi, xem bói cực chuẩn, chuyện gì cũng giải được, linh lắm! Cậu đến tìm cô ấy xem sao.”
Lạc Vĩnh Thắng nhìn ông ta bằng ánh mắt khó tin: “Lão Tống, cậu còn tin mấy trò này à? Toàn là lừa đảo thôi.”
“Tôi trước đây cũng nghĩ thế, nhưng tận mắt trải qua rồi mới biết không phải trò đùa đâu. Dạo trước tôi xui tận mạng, nhờ vị đại sư đó hóa giải mới bình an được.”
Tống Đức Xương nói một thôi một hồi, như mở được đầu đề.
“Cậu đi thử xem, cô ấy linh lắm, chỉ có điều giá hơi cao, hai nghìn một quẻ. Nhưng cô ấy lấy đắt là vì thật sự có bản lĩnh.”
Là fan trung thành của “Đại sư Khương”, ông nói đâu ra đấy, chỉ hận không thể lập tức kéo bạn mình đi xem.
Lạc Vĩnh Thắng chỉ ậm ừ cho qua.
…
Tan ca, bước ra khỏi tòa nhà, Lạc Vĩnh Thắng vẫn nhớ lời bạn. Nghĩ một hồi, anh đổi hướng đi. Nếu vị đại sư kia thật sự có thể giúp giải quyết chuyện con gái, thì dù tốn hai vạn anh cũng cam lòng.
Đến nơi Tống Đức Xương nói, chỉ thấy một chị bán kem đang thu dọn sạp, chẳng thấy bóng dáng thầy bói nào.
Anh quay quanh một vòng, đang định bỏ về thì chị bán kem gọi giật lại:
“Anh tìm bà đồng xem bói phải không?”
Nghe thế, Lạc Vĩnh Thắng dừng bước, khẽ gật đầu: “Đúng rồi, cô biết cô ấy à?”
“Cô ấy đi lâu rồi.” Bà chủ lớn tiếng đáp “Người có bản lĩnh như thế không giống bọn tôi làm việc cực nhọc đâu.”
“Cô ấy thật sự xem chuẩn lắm sao?” Lạc Vĩnh Thắng tò mò hỏi, thấy bà chủ có vẻ biết nhiều, bèn thăm dò.
“Chuẩn hay không tôi không biết, nhưng cô ấy ngồi ở đây bao lâu nay chưa từng bị ai đến gây sự, khách quay lại cũng nhiều. Chắc là chuẩn đấy.”
Bà chủ nói rất khách quan. Bà từng mua bùa của vị “tiểu bà đồng” đó, nhưng chưa bao giờ thử, và thật lòng mong là sẽ chẳng bao giờ phải thử.
Nghe thế, Lạc Vĩnh Thắng càng thêm tin tưởng nếu là kẻ lừa đảo thì làm sao dám ngồi mãi một chỗ thế này.
“Anh muốn gặp thì nên tới sớm một chút, giờ giấc cô ấy không cố định, có khi còn đi giải quyết việc cho khách, không rảnh đến đây đâu.”
“Cảm ơn cô.”
Lạc Vĩnh Thắng gật đầu cảm ơn rồi trở về, trong lòng vẫn vương chút thất vọng.
Về đến nhà, thấy vợ mặt mày ủ rũ, anh cũng chán nản không kém. Nhắc đến chuyện con gái, hai vợ chồng chỉ biết thở dài.
Nghĩ một lúc, anh nói với vợ về chuyện đi xem bói.