Chương 41: Đều ứng nghiệm cả

Nhưng Chu Mộ Trì chẳng đáp, chỉ kéo chăn trùm kín đầu, ngủ say như chết.

...

Sáng hôm sau, anh bị tiếng "ting ting" của nhóm chat đánh thức.

Tin nhắn đầy 99+.

[Tóc vàng]: "Móa, bà đồng kia đúng là ghê thật! Cổ nói tao "đừng cúi đầu", tối qua tao vừa cúi xuống nghịch điện thoại thì đâm đầu vô cột điện, bầm nguyên trán!"

[Ảnh đính kèm: trán sưng to]

[Công Đức Vô Lượng]: "Tao cũng y chang! Cổ bảo "xem cờ đừng xen lời", tối qua ba tao với ông nội đang đánh cờ, tao lỡ nói một câu, bị hai người hợp lực quất cho sấp mặt."

[Vô Tình Đạo]: "Tụi bây còn đỡ! Tao bị dặn "đừng nói chuyện với người lạ", vậy mà bị hỏi đường, mới trả lời xong thì mất luôn cái điện thoại mới mua. Hai tháng tiền tiêu vặt của tao đó!"

[Thiếu Niên Cuồng]: "Bà đồng đó thật sự có bản lĩnh thế à? Tao hối hận chết mất vì hôm qua không đi!"

Chu Mộ Trì nhìn dòng tin, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Mấy lời ngắn ngủn của "bà đồng" hôm qua... Đều ứng nghiệm cả.

[Mỗi Ngày Công Đức Vô Lượng: Mấy chuyện này đều xảy ra sau khi bà ấy xem cho tụi mình, mà ở nhà tao cũng xảy ra y chang, bà ta sao mà điều khiển được, mày nói xem có phải thật không.]

[Bình Bình Vô Kỳ Lộ Nhân Giáp: Bà ta còn nói với Trì ca là đi đêm nhiều sẽ gặp ma, chẳng lẽ thật sự gặp rồi hả, @Chu Mộ Trì.]

[Mỗi Ngày Công Đức Vô Lượng: @Chu Mộ Trì.]

[Chủ Tu Vô Tình Đạo: @Chu Mộ Trì.]

[Lão Phu Liêu Phát Thiếu Niên Cuồng: @Chu Mộ Trì.]

...

Chu Mộ Trì đọc hết tin nhắn mà cảm giác như bị cả nhóm nhằm vào. Vì sao người khác chỉ bị thương hay mất tiền, còn anh thì lại bị "gặp ma"?

Giờ cũng chẳng còn tâm trí mà tranh cãi. Nghĩ đến chuyện đêm qua, anh thấy lạnh sống lưng, lập tức chạy đi tìm bà đồng cầu cứu.

Vừa thấy Khương Diệu, anh suýt nữa bật khóc: "Đại sư, cứu tôi với, tôi thật sự gặp ma rồi!"

Khương Diệu nhìn anh mà chẳng bất ngờ. Ngay từ hôm qua khi xem tướng, cô đã biết nhóm này sớm muộn gì cũng gặp chuyện, chỉ là anh ta là người yếu bóng vía nhất.

"Các cậu vốn đã bị tổn thương hồn phách vì chơi trò gọi hồn, nay chưa ổn định mà lại nhiễm thêm khí uế. Thể chất cậu lại yếu, so với mấy người kia càng dễ đυ.ng phải thứ dơ bẩn."

Nghe đến đây, Chu Mộ Trì gần như tuyệt vọng, giọng run rẩy: "Sao tôi lại xui như vậy chứ, đại sư, người nhất định phải cứu tôi."

Khương Diệu liếc nhìn anh, thầm nghĩ đều là tự chuốc họa cả thôi. Dù vậy, tiền thì vẫn phải kiếm.