Nghe xong, mấy bà ngồi quanh đó giận sôi người.
“Đúng là đồ già mất nết! Dám lừa phụ nữ tử tế như thế!”
“Chị Hách thật xui xẻo, gặp phải lão già khốn nạn.”
Sau khi bộc phát hết nỗi tức giận, Hách Thục Phương dần bình tĩnh lại. Ở cái tuổi này, thật ra bà chẳng còn mong chờ gì ở tình yêu nữa, chỉ muốn có người bầu bạn, tuổi già đỡ cô đơn.
Nhưng có một điều bà vẫn chưa hiểu, do dự một lát rồi hỏi:
“Trước tôi, ông ấy cũng từng thuê nhiều người giúp việc, sao lại chọn tôi chứ?”
“Vì bà cần cù, hiền lành, dễ kiểm soát.” Khương Diệu đáp.
Mấy bà khác gật đầu lia lịa, đồng tình hoàn toàn.
Hách Thục Phương quả thật nổi tiếng hiền hậu, siêng năng, ưa sạch sẽ, lại sống hòa đồng, ai trong khu dân cư cũng quý mến.
“Cưới xin gì chứ, cuối cùng cũng chỉ là đi làm không công thôi. Bà cứ sống như bây giờ, ăn uống thoải mái, chẳng phải lo nghĩ gì vậy chẳng sướиɠ hơn sao?”
Một người bạn sợ bà vẫn chưa tỉnh, bèn khuyên thẳng thừng.
“Phải đấy, thời nay đàn ông ngoài kia chẳng tốt đẹp gì đâu. Nghĩ mình có chút tiền là có thể làm vua, coi phụ nữ như món hàng.”
Hách Thục Phương thở dài, khẽ gật đầu. Dù có chút tiếc nuối, nhưng ít ra cũng chưa đến mức bị lừa tiền, chỉ tổ tổn thương chút tình cảm.
Khoan đã bà bỗng nhớ ra chuyện hai nghìn tệ xem bói, tim nhói lên, đau đến thắt lại.
Bà ôm ngực, hơi thở gấp gáp.
“Chị Hách, chị sao thế?” Bạn bè lo lắng hỏi.
“Không sao, tôi ổn.” Hách Thục Phương khoát tay, giọng mệt mỏi “Chiều nay tôi sẽ đến nhà ông ta xin nghỉ, không làm nữa.”
Bà không phải người dễ bắt nạt. Tưởng đâu tuổi trung niên vẫn có thể gặp chuyện tình đẹp như phim, ai ngờ chỉ là một vở kịch bịp bợm.
Chuông điện thoại vang lên, Hách Thục Phương mở máy là ông chủ gọi.
Bà chau mày, cố nén giận bắt máy.
“Alo, Tiểu Phương, hôm nay em qua chưa? Anh đói rồi, chẳng có ai nấu cơm cả.” Giọng ông ta thong thả vang lên.
“Xin lỗi, hôm nay tôi nghỉ, ông tự lo đi.” Giọng bà lạnh nhạt, mang dáng vẻ công việc rõ ràng.
“Sao lại khách sáo thế, chúng ta đâu còn xa lạ gì, em mau tới đi, không có em anh chịu không nổi.”
Hách Thục Phương chưa từng gặp người nào mặt dày đến thế. Bà hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh:
“Chuyện giữa chúng ta, coi như xong. Tôi còn việc, cúp máy đây.”
Chưa để đối phương nói thêm, bà nhanh tay ngắt cuộc gọi.
Vừa dứt, bà chợt nhận ra nếu cưới thật thì mỗi ngày chắc cũng chỉ quanh quẩn nấu ăn, dọn dẹp, hầu hạ; chi bằng sống tự do như bây giờ. Nghĩ vậy, tự nhiên thấy hai nghìn tệ kia cũng chẳng phí.