Cô ôm món đồ rời khỏi cửa hàng, ghé qua mấy quầy khác mua thêm giấy bùa, bút lông, nghiên mực và chu sa những vật dụng cần thiết để vẽ bùa.
Trên đường về, một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng:
“Đại sư Khương! Cuối cùng cũng gặp được cô rồi. Tôi có chuyện cần nhờ, có thể đến nhà tôi một chuyến không?”
Khương Diệu dừng bước, ngẩng lên thấy Lâm Đào Anh đang cười tươi, vẫy tay lia lịa.
“Đợi tôi chút, để tôi mang đồ về nhà rồi qua liền.” Cô nói, giọng điềm đạm mà thoáng vui. Tiền vừa tiêu xong đã có khách tìm tới thật đúng lúc.
“Được, tôi chờ cô ở nhà.”
...
Một lát sau, Khương Diệu đến nhà Lâm Đào Anh. Trong phòng đã tụ tập một đám các bà hàng xóm, ánh mắt ai nấy đều đổ dồn về phía cô.
Lâm Đào Anh hơi ngại ngùng nói: “Mấy chị ấy không tin bản lĩnh của cô, muốn tận mắt chứng kiến. Cô không phiền chứ?”
“Không sao.” Khương Diệu điềm nhiên đáp “Dì tìm tôi có việc gì?”
“Là cháu gái bên nhà tôi. Dạo này nó xui xẻo đến cực điểm, chuyện gì cũng không thuận, hôm nay còn suýt bị xe đâm. Tôi sợ nó đυ.ng phải thứ gì đó không sạch, muốn nhờ cô xem giúp.”
Khương Diệu liếc sang cô gái đứng bên cạnh. Sắc mặt cô ta tái nhợt, giữa ấn đường quấn quanh một làn khí đen mờ mịt.
Bị mọi người nhìn chằm chằm, Lâm Liên Vân thấy ngượng, cúi gằm mặt. Cô không ngờ “vị đại sư” mà dì giới thiệu lại trẻ thế này, gần bằng tuổi mình.
Thật ra cô chẳng tin mấy chuyện này, chỉ vì bị dì ép nên mới miễn cưỡng tới cho có.
Hôm nay Khương Diệu đi gấp, chỉ mang theo mai rùa. Cô nhắm mắt, khẽ lắc vài cái, rồi mở ra nhìn quẻ tượng.
“Cô bắt đầu gặp xui từ năm ngày trước, đúng không?”
“Đúng, đúng rồi! Đại sư Khương đúng là thần thật!”
Lâm Liên Vân còn chưa kịp nói gì thì Lâm Đào Anh đã phấn khích chen vào, giơ ngón tay cái tán dương.
Cô chỉ nghĩ chắc dì mình đã kể hết mọi chuyện cho bà đồng này rồi nên vẫn bình tĩnh.
“Cách đây năm ngày, cô đã nhặt được một thứ trên đường và giữ luôn, đúng không?” Khương Diệu tiếp tục nói, giọng chắc nịch.
Đám các bà ngồi xem liền xôn xao:
“Tiểu Lâm, con nhặt phải bao lì xì hả? Cái đó là tiền vay mạng, nhặt lên là xui cả đời đấy.”
“Tôi nghe nói nhặt tiền vay mạng thì xui xẻo ít nhất mấy năm liền.”
“Xui còn đỡ, lỡ người ta muốn mượn mạng thì coi như xong đời.”
“Đồ dưới đất sao tùy tiện nhặt được, ham rẻ cuối cùng toàn chịu khổ thôi.”
Lâm Đào Anh nghe thế liền sốt ruột, kéo áo cháu: “Có thật con nhặt bao lì xì không?”