Chương 25: Quái vật

Bà tự trách mình vô cùng, lòng tràn ngập ân hận. Tất cả là lỗi của ta, của ta cả… Sao ông trời không lấy mạng ta đi, lại bắt cháu ta chịu khổ thế này?

Bà gục đầu nức nở, chẳng để ý ngoài cửa sổ đã bắt đầu hửng sáng.

Bỗng nhiên, thằng bé trên giường khẽ động đậy. Đôi mắt nhỏ chậm rãi mở ra, tay dụi dụi mắt, giọng khàn khàn vang lên:

“Bà... Bà ơi...”

Lâm Đào Anh nghe thấy âm thanh quen thuộc, ngẩng đầu nhìn lại, sững người giây lát rồi bật khóc òa:

“Minh Minh! Minh Minh của bà! Con tỉnh rồi, con tỉnh thật rồi... Ôi trời ơi, con làm bà sợ chết khϊếp!”

“Bà ơi... Bà ơi... hu hu hu...”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Minh Minh trắng bệch, ký ức về việc rơi xuống nước vẫn còn ám ảnh trong đầu. Nghĩ đến bàn tay lạnh lẽo trong làn nước cứ kéo chặt lấy chân mình, thằng bé sợ hãi òa khóc, liên tục gọi:

“Bà ơi... Bà ơi... Có quái vật... Trong nước có quái vật muốn bắt con... Con sợ lắm... Bà ơi... Nó lại đến bắt con rồi... Hu hu hu...”

Minh Minh vừa khóc vừa nói đứt quãng, đôi mắt đầy hoảng loạn.

Tạ Gia vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng con trai khóc thất thanh, sắc mặt biến đổi, vội vàng lao vào phòng: “Minh Minh, đừng sợ, mẹ đây rồi.”

Thấy cháu đã tỉnh, Lâm Đào Anh mới yên tâm, liền tránh sang một bên, nhường chỗ cho con dâu.

Minh Minh thấy mẹ, lập tức nhào vào lòng, tủi thân kể lại: “Mẹ ơi... Có quái vật... Nó kéo chân con...”

Tạ Gia nghe mà mơ hồ, tưởng con gặp ác mộng, dịu dàng dỗ dành: “Không sao đâu, mẹ ở đây rồi, không ai bắt con được đâu.”

“Mẹ ơi, quái vật đáng sợ lắm, nó cứ kéo chân con mãi.” Minh Minh run rẩy nắm chặt áo mẹ, nước mắt giàn giụa.

“Chỉ là mơ thôi, không có quái vật nào hết, mẹ đã đuổi nó đi rồi.”

“Không, nó chưa đi, nó trốn trong nước đó.”

Lâm Đào Anh nghe cháu cứ lặp lại chuyện “quái vật”, lại nhớ tới tấm bùa mà con gái nhà Khương đưa hôm qua, trong lòng thoáng dấy lên linh cảm bất an.

Bà cẩn thận hỏi: “Minh Minh, có phải quái vật đó kéo con xuống nước không?”

Vừa nghe đến “quái vật”, thằng bé càng sợ, rúc chặt trong lòng mẹ, lắp bắp: “Có... Quái vật... Nó đáng sợ lắm...”

Tạ Gia liếc mẹ chồng bất mãn: “Mẹ nói mấy chuyện này làm gì, nó vốn đang sợ.”

Bị con dâu nói trúng, Lâm Đào Anh im lặng, không dám cãi. Dù sao bà cũng không có bằng chứng, chỉ đành tạm gác lại, định sau khi về sẽ tìm đến nhà Khương hỏi cho rõ.

Bác sĩ thấy Minh Minh tỉnh lại thì vô cùng kinh ngạc. Sau khi kiểm tra toàn diện, ông xác nhận cơ thể hoàn toàn bình thường, có thể xuất viện ngay.