Chương 24: Lớp học

“Những trò chơi gọi hồn, khám phá nhà hoang hay rước tà đều phải tránh xa. Đừng tự tìm cái chết. Nửa đêm là lúc âm khí thịnh nhất, những nơi như ngoại thành hoang vắng, rừng rậm, nghĩa địa, hồ nước, bệnh viện… Buổi tối nên hạn chế lui tới.”

Các phụ huynh nghiêm túc ghi chép, có người giơ tay hỏi:

“Tiểu bà đồng, trước kia tôi nghe nói có hiện tượng bị ‘ma dẫn lối’, nếu chẳng may gặp phải thì làm sao thoát được?”

“Cách nhanh nhất để phá ‘ma dẫn lối’ là dùng nướ© ŧıểυ trẻ con hoặc máu chó đen. Nếu không có, thì nhổ một bãi nước bọt về hướng bị lạc, rồi mắng thật to. Con người sợ ma, nhưng ma cũng sợ người. Thông thường, chúng không thể gây tổn thương thật, mà chỉ dùng ảo thuật mê hoặc khiến người tự hại mình.”

Lấy tiền người, giải tai người, Khương Diệu tận tâm truyền dạy kiến thức huyền thuật cơ bản, còn hiểu được bao nhiêu thì tùy vào mỗi người.

Chu Mộ Trì nghe xong mà đầu óc choáng váng, cảm thấy buổi “học” này chẳng khác nào lớp tuyên truyền mê tín phong kiến.

Buổi học kết thúc, mọi người tản đi. Chu Mộ Trì ấp úng định khuyên mẹ “tỉnh táo lại”, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị bà dạy ngược lại.

“Hôm nay nghe bà đồng nói gì phải nhớ kỹ. Lần sau còn dám làm mấy chuyện liều lĩnh như vậy, chưa chắc đã gặp may lần nữa đâu.”

Tạ Dung Ngọc thật sự không hiểu sao con trai thời nay gan to như thế, chuyện gì cũng dám thử.

Chu Mộ Trì nghe mà chẳng hiểu gì hết, gương mặt đầy mờ mịt.

Thấy dáng vẻ ấy, Tạ Dung Ngọc càng bực, vỗ mạnh vào vai con trai, khiến cậu đau kêu oai oái: “Mẹ, đau, đau mà!”

Đánh xong, bà mới nhớ con trai vừa mới tỉnh dậy, còn chưa biết chuyện gì xảy ra. Bà kể lại toàn bộ việc cậu hôn mê, dặn đi dặn lại phải nghe lời “bà đồng”.

Chu Mộ Trì cảm thấy thế giới này đúng là hoang đường. Hồn lìa khỏi xác? Trong thời đại khoa học mà còn có chuyện như vậy sao? Cậu nghi ngờ mẹ mình thật sự bị “tổ chức mê tín” tẩy não mất rồi.

...

Đêm đó, Lâm Đào Anh trằn trọc suốt đêm không ngủ.

Sáng sớm, khi trời mới hửng sáng, bà vội đến bệnh viện thăm cháu trai. Dù không tin tấm bùa hôm qua có tác dụng, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm hy vọng điều kỳ tích.

Hành lang bệnh viện yên tĩnh, chỉ có vài y tá qua lại. Bà nhẹ tay mở cửa phòng, nhìn đứa cháu vẫn nằm mê man trên giường, hy vọng cuối cùng cũng tắt lịm.

Lâm Đào Anh đau đớn ngồi phịch xuống ghế bên giường, nước mắt rơi lã chã.