Chương 20: Bùa an thần

Con dâu bà ngồi một bên, mặt cau có, mắt trừng lên như muốn ăn người.

Lâm Đào Anh biết mình có lỗi, không dám nói gì, chỉ nhìn đứa cháu trai nằm trên giường sắc mặt tái nhợt chưa tỉnh, nước mắt cứ thế rơi.

Bà cũng không hiểu sao lại ra nông nỗi này, hôm đó chỉ một thoáng sơ suất, không trông chừng kỹ được thằng bé.

Một lúc sau, cửa phòng mở ra.

Tạ Gia thấy chồng trở về, liền hỏi: “Sao rồi, bác sĩ nói gì?”

“Cơ thể không có vấn đề gì, nguyên nhân hôn mê vẫn đang được kiểm tra.” Diêm Hạo mệt mỏi đáp.

“Không có vấn đề gì mà đã hai ngày rồi nó vẫn chưa tỉnh à?”

Tạ Gia là người nóng tính, vừa nghe thế lửa giận đã bốc lên.

“Bệnh viện này không được, tôi phải chuyển viện cho con.”

Diêm Hạo vội giữ lại: “Tiểu Gia, em bình tĩnh đi, đây là bệnh viện tốt nhất thành phố rồi, chúng ta nên tin bác sĩ, được không?”

Tạ Gia hít sâu, đẩy tay chồng ra: “Tôi không muốn nói chuyện với anh.” Nói xong liền kéo cửa bước đi.

Diêm Hạo sợ vợ làm liều, cũng vội chạy theo.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại Lâm Đào Anh.

Không hiểu sao, bà lại nhớ tới lời cô gái trẻ kia, rồi cầm tờ bùa trong túi áo ra, nghĩ bụng: Thử xem, biết đâu lại có tác dụng thật.

Trái tim đập loạn, bà đặt tấm bùa vào trong áo bệnh nhân của cháu mình.

Làm xong công việc vừa rồi, Khương Diệu quay về chỗ bày quầy cũ.

Đã qua trưa, mặt trời nắng như đổ lửa, cả thành phố như bị nhốt trong một chiếc l*иg hấp khổng lồ, nóng đến khó thở.

Bà chủ quầy kem ngồi dưới tán cây, quạt lấy quạt để. Thấy Khương Diệu trở lại, mắt sáng rực, vui vẻ cất tiếng:

“Tiểu bà đồng, cô về rồi à, cậu bé đó tỉnh chưa?”

Bà ta rõ ràng rất quan tâm, nghe chuyện dở dang mà chưa biết kết quả khiến lòng ngứa ngáy.

“Tỉnh rồi.” Khương Diệu bày đồ ra, ngồi xuống chiếc ghế gấp.

“Trời nóng thế này, lại đây, tôi mời cô ăn kem.”

Bà chủ lau mồ hôi chảy ròng ròng, nhiệt tình nói.

Khương Diệu bước tới, chọn một cây vị dứa, liếc giá rồi trả bốn tệ.

“Cảm ơn, tôi có tiền.”

Bà chủ không ép, cũng tự lấy một cây, vừa ăn vừa quạt, mồ hôi vẫn túa như mưa.

“Cô sao chẳng đổ giọt mồ hôi nào thế? Là phép của bà đồng à?”

Bà ta trốn trong bóng râm vẫn nóng bức, còn cô ngồi dưới nắng mà mặt chẳng ướt chút nào, thật chẳng hợp lẽ thường.

Khương Diệu lấy từ túi ra một tờ bùa: “Bùa cách nhiệt, có thể ngăn nhiệt độ bên ngoài. Một nghìn một tờ, mua không?”