Trần Uyển Như mặc một chiếc áo cũ bạc màu, bốn mươi tuổi nhưng vì trải qua bao sóng gió mà trông già trước tuổi.
Đôi mắt bà đỏ hoe, rõ ràng vừa khóc, bàn tay nắm chặt tay cô gái bên cạnh, sợ chỉ cần buông ra là sẽ lại mất đi.
Khương Hữu Dân đi phía sau, gương mặt đen sạm hiếm khi thoáng hiện nụ cười.
Nhìn cảnh ấy, mọi người đều hiểu ra, quả thật đã tìm được con, nên cũng ngầm hiểu mà không ai tiến đến quấy rầy.
Đi bộ bảy tám phút, cả nhà về đến nơi. Trần Uyển Như đưa Khương Diệu vào một căn phòng được chăm chút kỹ lưỡng, tuy nhỏ nhưng ấm áp, đủ đầy.
“Diệu Diệu, sau này đây sẽ là phòng của con, con xem có thích không?”
Trần Uyển Như dịu dàng nói, vừa nói vừa dè dặt quan sát nét mặt của Khương Diệu, sợ cô không hài lòng.
“Rất tốt, làm phiền rồi.”
Khương Diệu đảo mắt nhìn quanh một vòng, đáp ngắn gọn.
Ánh mắt cô hướng thẳng về phía trước, người phụ nữ trước mặt nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng trân trọng đến thế, khiến cô hơi thấy không quen.
Trần Uyển Như nghe vậy liền nở nụ cười, nhưng trong lòng vẫn canh cánh, cô con gái này lạnh nhạt quá, có vẻ khó gần.
Dù thế nào bà vẫn thương yêu con.
“Ta... Ta hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một lát.”
Khương Diệu đưa tay day trán, cứng nhắc mở miệng, đôi mắt đen trắng phân minh chẳng gợn sóng, nghiêm nghị như một lão nhân.
Cô vốn không biết mấy trò làm nũng của tiểu cô nương, kiếp trước làm bà đồng lừng danh Đại Vu, học toàn những thứ như bói toán, dịch số, trận pháp, bùa chú và các loại đạo thuật, trong mắt người khác đa phần là vừa sợ vừa kính.
“Vậy con nghỉ ngơi cho tốt, có chuyện gì thì gọi mẹ nhé.”
Trần Uyển Như nhìn cô đầy yêu thương, khẽ khàng bước ra ngoài.
Một lát sau, bà nôn nóng gọi điện báo tin mừng cho người thân bạn bè.
“Mẹ, tìm được rồi, Diệu Diệu tìm được rồi, đã đi bệnh viện làm giám định cha con, là thật.”
“Chị cả, báo cho chị một tin vui, Diệu Diệu nhà em tìm được rồi.”
“A lô, em út, con gái của chị, Diệu Diệu, tìm được rồi.”
Bà vui mừng chia sẻ tin tốt này cho tất cả người thân.
Gọi xong, Trần Uyển Như cầm điện thoại, luôn cảm thấy như mình quên mất chuyện gì đó, nhưng nghĩ mãi cũng không ra.
Thôi, chắc không quan trọng.
...
Trong phòng, Khương Diệu ngồi xếp bằng trên giường, gieo một quẻ cho nguyên chủ, hồi lâu thì khẽ thở dài, đây chính là mệnh số của cô ta.
Tình thân bạc bẽo, tướng mạo yểu mệnh, bây giờ đã đi đầu thai rồi, chỉ là không biết vì sao cô lại nhập vào thân thể của nguyên chủ.