Chương 18: Gọi hồn

Thấy ánh mắt không tin kia, Khúc Linh Tuyên chỉ biết thở dài: “Nếu không phải tự con chứng kiến, con cũng không dám khẳng định như vậy. Tiểu Trì và nhóm bạn đều hôn mê sau khi chơi trò gọi hồn. Phương pháp y học đã thử hết, không có tác dụng, giờ nên đổi hướng.”

Hứa Ngọc Dung vốn mềm lòng, bị cháu gái thuyết phục, tầm mắt lại rơi lên người Khương Diệu. Cô gái này trẻ như vậy, thật sự có thể cứu con trai bà sao?

“Bà đồng, tôi và dì tôi bàn xong rồi, cô xem giúp em họ tôi đi.”

Khương Diệu bước đến giường bệnh, nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang nằm hôn mê, mở thiên nhãn. Ánh mắt sắc bén xuyên qua lớp da thịt, nhìn rõ tình hình trong cơ thể.

“Ba hồn của cậu ấy đều rời xác rồi.” Khương Diệu nói.

Khúc Linh Tuyên tuy không học qua huyền thuật, nhưng cũng hiểu “mất hồn” nghiêm trọng thế nào, lo lắng hỏi: “Có cách nào gọi về không?”

Khương Diệu lấy ra một chiếc đèn dẫn hồn, châm bằng dương hỏa, đưa cho Hứa Ngọc Dung: “Dì cầm đèn này, lớn tiếng gọi tên con trai mình, phải gọi đầy đủ họ tên, cho đến khi nó tỉnh lại thì dừng. Lưu ý, không được để đèn tắt, nó chính là ánh sáng dẫn hồn nó về nhà.”

Hứa Ngọc Dung lần đầu làm việc này, tay run rẩy nhưng vì con trai, bà vẫn cố gắng trấn định.

Bà hít sâu một hơi, cất tiếng gọi khàn đặc nhưng dứt khoát:

“Chu Mộ Trì !”

“Chu Mộ Trì !”

“Chu Mộ Trì !”

...

Phòng bệnh cao cấp cách âm tốt, bên ngoài không nghe thấy gì.

Không biết đã gọi bao lâu, cổ họng Hứa Ngọc Dung khô rát, rồi giữa tiếng gọi cuối cùng, Chu Mộ Trì chậm rãi mở mắt.

Bà vẫn luôn dõi theo con trai, thấy cậu tỉnh lại, vui mừng khôn xiết, suýt đánh rơi cả đèn dẫn hồn, may vẫn còn tỉnh táo đưa trả cho Khương Diệu, rồi nhào đến ôm con.

“Tiểu Trì, con tỉnh rồi, mẹ lo chết được!”

Chu Mộ Trì chưa hoàn toàn tỉnh táo, ánh mắt mờ mịt nhìn trần nhà.

Hứa Ngọc Dung cũng chẳng bận tâm, chỉ cần con trai có thể tỉnh lại, với bà, đó đã là điều kỳ tích.

Khương Diệu không làm phiền hai mẹ con, đưa cho Khúc Linh Tuyên một lá định hồn phù.

“Giờ thần hồn cậu ấy chưa ổn, lá định hồn này để cậu ấy mang theo, dưỡng ba tháng cho ổn định rồi hẵng tháo. Nếu gỡ sớm, sau này có thể lại mất hồn lần nữa.”

“Vâng, tôi nhớ rồi.”

Khúc Linh Tuyên cẩn thận nhận lấy, ghi nhớ từng lời dặn.

“Chi phí gọi hồn là tám nghìn tám trăm tám mươi tám, định hồn phù một nghìn, tổng cộng chín nghìn tám trăm tám mươi tám tệ.”