“Không vấn đề gì, nhưng tôi không rành chọn ngọc, nhờ bà đồng giúp tôi chọn.”
“Được.”
Khương Diệu lấy ra một lá bùa bình an bằng giấy, đưa cho cô: “Mấy hôm nay tạm thời cô mang cái này, để trấn áp trước.”
...
Bà chủ quầy kem bên cạnh sững người, quả thật là mình còn kém xa, người ta chỉ một lần giao dịch đã bằng cô cực khổ mấy năm.
Bà ta nhớ đến cậu con trai gan to trời đánh nhà mình, thích chơi mấy trò mạo hiểm, không biết kiêng dè gì. Nếu thật sự gặp phải chuyện linh dị, có bán cả người bà cũng chẳng mời nổi đại sư.
Sau một thoáng trầm mặc, bà đi ra xa, rút điện thoại gọi ngay.
“Mày mà dám chơi mấy trò gọi hồn hay đi khám phá nhà ma, tao đánh gãy chân!”
Mắng một tràng, bà liền cúp máy.
Đầu bên kia, cậu con trai bị mắng không hiểu chuyện gì, ngơ ngác nhìn điện thoại.
“Sao mẹ biết con sắp đi thám hiểm nhà ma nhỉ? Con mới vừa hẹn bạn xong mà.”
Không hiểu nổi, cậu đành thở dài, gọi điện hủy kèo.
Giải quyết xong chuyện của Khúc Linh Tuyên, Khương Diệu cùng cô ta đến bệnh viện.
Mãi đến khi hai người đi khỏi, bà chủ quầy kem mới sực nhớ quên hỏi bà đồng cách liên lạc rồi. Người có bản lĩnh như thế, đáng lẽ phải giữ liên hệ mới phải. Cuộc đời dài dằng dặc, ai dám chắc không gặp chuyện cần đến cao nhân đâu.
Bà hối hận dậm chân, chỉ mong ngày mai bà đồng vẫn quay lại bày quầy.
Trong phòng bệnh, Hứa Ngọc Dung lặng lẽ nhìn con trai, thấy thân thể cậu gầy gò hốc hác mà lòng đau thắt.
Nếu ông trời có ý định trừng phạt, sao không trừng phạt bà, lại phải giày vò con trai như vậy?
Khúc Linh Tuyên xách giỏ hoa quả bước nhẹ vào: “Dì, con đến thăm em họ. Nó thế nào rồi?”
“Không tốt, bác sĩ đã hết cách, Tiểu Trì vẫn không tỉnh lại.” Vừa nói, Hứa Ngọc Dung đã không kiềm được, nước mắt lã chã rơi.
“Dì đừng buồn, Tiểu Trì là người có phúc, chắc chắn sẽ tỉnh lại.” Khúc Linh Tuyên rút mấy tờ khăn giấy, dịu dàng khuyên nhủ.
Hứa Ngọc Dung cố lau nước mắt, sắp xếp lại cảm xúc, lúc này mới nhận ra bên cạnh cháu gái còn có một cô gái trẻ khác.
“Tiểu Tuyên, đây là bạn của con à?”
“Cô ấy là bà đồng mà con mời đến. Dì, dì có từng nghĩ rằng khi bác sĩ đều không tìm ra nguyên nhân, có lẽ căn bản đây chẳng phải là bệnh, chúng ta nên thử một cách đặc biệt hơn.”
Khúc Linh Tuyên kéo dì ra một góc, nhỏ giọng nói.
Hứa Ngọc Dung sững sờ nhìn cháu gái, không dám tin đứa cháu học cao hiểu rộng lại mê tín như vậy.