Chương 15: Cần xem một quẻ không

“Bà đồng, giờ cô có tiện đi bệnh viện với tôi không? Tôi đang định tới thăm em họ.”

Khúc Linh Tuyên vốn đến gần đây làm việc, nghe nói tình hình em họ nguy kịch nên tiện ghé qua thăm.

“Được.” Khương Diệu khẽ gật đầu, rồi ngẩng lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn Khúc Linh Tuyên, giọng chậm rãi.

“Nhưng mà...”

“Bà đồng cứ yên tâm, chỉ cần chữa khỏi cho em tôi, tiền bạc tuyệt đối không thiếu phần cô. Gia đình nó làm ăn lớn, rất có điều kiện.”

Khúc Linh Tuyên tưởng cô lo chuyện tiền nong nên vội vàng bảo đảm.

Dì của cô ta không thiếu tiền, mà đứa em họ ấy lại là con một. Nếu có thể cứu được, bao nhiêu tiền bà ta cũng sẵn lòng bỏ ra.

“So với cậu ta, vấn đề của cô còn nghiêm trọng hơn cần phải giải quyết.” Khương Diệu nói, khuôn mặt non nớt thoáng mang nét già dặn.

“Tôi?”

Khúc Linh Tuyên ngẩn người, vẻ mặt khó hiểu: “Tôi vẫn khỏe mạnh mà, có chuyện gì sao?”

“Tôi xem tướng cô, gần đây có đại kiếp nạn, nếu không vượt qua được... Sẽ mất mạng.”

Nghe đến chữ “chết”, ai mà chẳng thấy lạnh sống lưng. Nhất là khi thấy vẻ nghiêm túc của bà đồng, Khúc Linh Tuyên cũng không dám xem nhẹ.

“Tôi sẽ gặp nạn gì? Xin bà đồng chỉ rõ.”

Khúc Linh Tuyên nín thở, hai tay luống cuống không biết để đâu, đành nắm chặt quai túi, chờ bà đồng nói.

Khương Diệu lấy ra từ trong túi vải chiếc mai rùa bóng loáng, đôi mắt điềm tĩnh nhìn thẳng Khúc Linh Tuyên.

“Cần xem một quẻ không?”

Khúc Linh Tuyên bị ánh mắt ấy nhìn mà da đầu tê dại. Rõ ràng người kia nhỏ tuổi hơn mình, nhưng khí thế lại khiến cô sợ hãi, đúng là dáng vẻ của một bà đồng thực thụ.

Cô nhìn tấm bảng bên cạnh ghi “Hai nghìn một quẻ”, nghĩ bụng cũng chẳng đắt, rồi gật đầu, chuyển tiền xem quẻ.

Bà chủ quầy kem bên cạnh nhìn mà ghen tỵ sắp điên, chỉ động cái miệng thôi mà kiếm được hai nghìn, đúng là người có bản lĩnh khác thật.

Khương Diệu cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt ve hoa văn trên mai rùa, rồi lắc nó lên xuống, tung ra năm đồng Ngũ Đế.

Cô dùng ngón tay gom những đồng tiền lại, ánh mắt dừng trên quẻ tượng: “Âm dương đối nghịch, thân mang thể uế, vận mệnh gập ghềnh, nhiều tai nhiều nạn.”

Mỗi chữ cô nói ra đều như đè nặng xuống tim Khúc Linh Tuyên.

Cô ta bị cận nhẹ, nhưng vì muốn đẹp nên bình thường chẳng đeo kính. Giờ phải nheo mắt nhìn kỹ mấy đồng tiền đồng, xem nửa ngày cũng không hiểu gì.

Nghe xong lời bà đồng, Khúc Linh Tuyên trầm mặc suy nghĩ.

Từ nhỏ cô vốn yếu ớt, bệnh tật triền miên, lại vô cùng xui xẻo. Xui đến mức uống nước cũng sặc, đi đường cũng ngã, đồ vật trên trời rơi xuống cũng trúng đầu, thầy phát đồ đến tay cô thì luôn hết, thậm chí người bên cạnh cũng bị cô xui lây. Bạn bè nhỏ tuổi đều không muốn chơi cùng cô.