Vừa mới kiếm được một khoản, tâm trạng Khương Diệu rất tốt. Trước khi rời đi, cô còn tốt bụng nhắc nhở Cố Thiếu Lăng một câu: “Không phân biệt đúng sai, nóng nảy xốc nổi thì chẳng làm cảnh sát nổi đâu.”
Đồng tử Cố Thiếu Lăng co rút, cô ta sao biết được ước mơ của cậu chính là làm cảnh sát chứ.
...
Trên đường về khu chung cư, một chiếc xe cứu thương lướt qua bên cạnh Khương Diệu, phía trước tụ tập đông người bàn tán ồn ào.
“Ôi, tạo nghiệp rồi, cháu trai bà Lâm nếu thật sự xảy ra chuyện thì nhà đó biết sống sao đây. Con dâu bà ấy cũng chẳng phải người dễ sống chung đâu.”
“Theo tôi thấy cái hồ trong khu nên lấp từ lâu rồi, năm nào cũng có người gặp chuyện, chẳng nhớ gì sao.”
“Đúng thế, hồ đó nhìn thôi cũng thấy âm u, tôi nhìn mà còn tim đập thình thịch.”
“Nói cũng lạ, hồ nằm hẻo lánh thế, ngay cả người lớn còn hiếm khi đến, sao cứ có trẻ con chết đuối ở đó nhỉ?”
...
Nghe dọc đường, Khương Diệu cũng hiểu đại khái. Thì ra cháu trai nhà bà Lâm bên cạnh chẳng may rơi xuống nước, hôn mê bất tỉnh, đã được đưa vào bệnh viện.
Về đến nhà, Khương Diệu ngửi thấy mùi cơm canh thơm lừng.
“Diệu Diệu về rồi à, mau vào ăn cơm.” Trần Uyển Như dịu dàng nói, ánh mắt ngập tràn ý cười.
Từ khi tìm lại được con gái, tinh thần bà phấn chấn hẳn, việc gì cũng tràn đầy sức sống.
Tay nghề nấu nướng của Trần Uyển Như rất tốt, dẫu chỉ là những món đơn giản nhưng bày ra vẫn tinh tế, ngon mắt ngon miệng, Khương Diệu ăn rất hợp khẩu vị.
Trong bữa cơm, Trần Uyển Như nhắc tới chuyện cháu trai bà Lâm rơi xuống nước.
Bà lo lắng căn dặn: “Cái hồ đó rất nguy hiểm, Diệu Diệu tuyệt đối đừng tới gần.”
Khương Diệu cắn một miếng thịt kho tàu, má phồng lên, mơ hồ gật đầu.
Trần Uyển Như nhìn con gái ngoan ngoãn đáng yêu, tim bà như tan chảy, sao con gái bà lại dễ thương đến vậy.
...
Tống Đức Xương dọn dẹp nhà cửa xong thì đi bệnh viện thăm vợ. Tình hình bà hồi phục không tệ, đã có thể ngồi dậy.
Thấy ông đến muộn, bà có chút thắc mắc.
Tống Đức Xương liền kể lại chuyện xảy ra hôm nay: “Việc đến đột ngột, anh sốt ruột quá nên chưa kịp bàn với em.”
Lưu Hồng nhớ lại từng chuyện gần đây, sống lưng thoáng lạnh.
Hôm đó, bà đang tắm thì bỗng nhiên mơ màng, chìm vào giấc ngủ, nếu không được chồng phát hiện kịp thời, hậu quả chẳng dám nghĩ.
Còn lúc leo cầu thang, rõ ràng bước rất vững, nhưng lại như vấp phải cái gì, ngã lăn xuống, quay lại nhìn thì chẳng thấy gì cả. Đến giờ vẫn còn sợ.