Chương 10: Đây là tà thuật gì vậy

Bị ánh mắt của cô soi tới, Cố Thiếu Lăng hơi đỏ mặt, vội quay đầu né tránh. Cậu không phải vì tin cô, mà chỉ không muốn rước phiền phức. Phim nào cũng cho thấy kẻ phá vòng hộ mệnh sẽ thành pháo hôi, cậu chẳng dại.

“Ra ngoài được rồi.”

Tống Đức Xương chần chừ nhìn quanh, cảm thấy ở trong vòng an toàn hơn.

“Đại sư, xong rồi chứ?” Ông thấp thỏm hỏi, ánh mắt đầy mong đợi.

Tuy chẳng nhìn thấy gì, nhưng chỉ cần liếc cảnh nhà cửa hỗn độn cũng biết vừa rồi chắc chắn là một trận đấu pháp kịch liệt.

“Xong rồi, tôi đã phá hết oán khí. Giờ căn nhà không còn vấn đề gì nữa. Nếu ông vẫn lo thì cứ mở cửa thông gió, để trống vài ngày rồi hẵng ở.”

“Vâng, cảm ơn đại sư.”

Không biết là thật hay tâm lý, Tống Đức Xương thấy nhà ấm áp hơn nhiều, cuối cùng trái tim cũng được thả lỏng.

“Đại sư, trong căn nhà này thật sự có ma sao?”

Tống Đức Xương đã tự nhủ cả buổi, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi ra. Chỉ cần nghĩ đến việc trước đây ông từng sống chung với ma, trong lòng liền thấy khó chịu.

“Không tính là ma, chỉ là oán khí ngưng tụ thành hình.”

Khương Diệu cũng không rõ ông ta là may hay rủi, nếu thật sự là quỷ vật, e rằng cả nhà ông ta đã chẳng còn.

“Vậy thì tốt quá.”

Nghe vậy, Tống Đức Xương mới thở phào nhẹ nhõm.

“Cái gì mà giải quyết xong rồi? Tôi chỉ thấy cô một mình làm bộ làm tịch, có tác dụng thật hay không chúng tôi đều chẳng biết.”

Bên cạnh, Cố Thiếu Lăng ưỡn cổ lớn tiếng phản bác, còn quay sang định khuyên Tống Đức Xương: “Khoa học mới là chân lý cuối cùng, mê tín không thể tin, chúng ta phải đề cao giá trị cốt lõi của xã hội: tự do, bình đẳng, chính trực, thân thiện, hòa hợp...”

Khương Diệu bị cái giọng ồn ào đó làm phiền đến cực điểm, nhíu mày, nhanh như chớp búng một hạt đậu trúng người Cố Thiếu Lăng.

Cậu ta đang huyên náo bỗng há miệng mà không phát ra được âm thanh nào, trừng mắt nhìn cô, vẻ mặt đầy hoảng sợ.

Đây là tà thuật gì vậy!?

Cậu ta ôm cổ, cố gắng phát tiếng nhưng vô ích, yết hầu như bị chặn lại.

Mặt đỏ bừng, mồ hôi vã ra, lúng túng lôi điện thoại gõ mấy chữ, đưa thẳng đến trước mặt Khương Diệu.

Cô đã làm gì tôi?

Tống Đức Xương nhận ra cậu ta khác thường, lo lắng hỏi: “Tiểu huynh đệ, cậu làm sao vậy? Đại sư, cậu ấy...”

“Chỉ là một bài học nhỏ thôi, ba ngày sau sẽ tự giải. Lần sau nhớ tôn trọng huyền thuật sư một chút, nếu không người ta chưa chắc đã dễ nói chuyện như tôi.”